pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.

ên liên tục truy hỏi hạng mục mới là hạng mục gì, người phát ngôn lại rất kín miệng.
Trong buổi đấu giá mảnh đất, Tổng giám đốc của Hoa Thần, Nhiêu Hướng Niên, đặt thẳng giá tám trăm vạn, trợ lý Triển Dương của Lãnh Ngự Thần giơ cao tấm biển trong tay nâng giá lên tám trăm năm mươi vạn. Hai bên đều không chịu nhượng bộ, tiếp tục ra giá, giá bị ép lên tới hàng ngàn vạn, Triển Dương liếc Nhiêu Hướng Niên một cái, nói với Lãnh Ngự Thần: “Lãnh tổng, còn muốn tiếp tục không?”
Lãnh Ngự Thần trầm mặt phân phó: “Tiếp tục.” Gần đây Lãnh Thị luôn bị một thế lực ngầm đả kích, Lãnh Ngự Thần đã chịu bao uất hận không muốn lại vứt bỏ nỗ lực với mảnh đất này nữa.
Cuối cùng mảnh đất ở thành Đông được mua với giá một ngàn năm trăm vạn. Cuộc đấu giá trải qua như một trận chiến nảy lửa, đa số các thương gia đã mua được mảnh đất mình muốn, hiện tại chỉ còn mảnh đất trên núi ở thành Đông, Lãnh Ngự Thần không có hứng thú với quả đồi trọc không một ngọn cỏ đó, cúi đầu nhìn đồng hồ, nói: “Đi thôi.”
Lúc đi ngang qua đám người Hoa Thần không thu hoạch được gì, giọng nói của Nhiêu Hướng Niên vang lên, “Một ngàn năm trăm vạn, Lãnh tổng quả nhiên rất quyết đoán như những lời đồn đại.”
Lãnh Ngự Thần dừng bước, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh: “Nhiêu tổng quá khen.”
Lúc này người chủ trì trên đài đấu giá tuyên bố: “Mảnh đất số 4 giá khởi điểm hai trăm vạn.”
Đám người Nhiêu Hướng Niên bắt đầu ra giá, Lãnh Ngự Thần có một loại ảo giác rằng Hoa Thần nhắm đến mảnh đồi trọc đó, nhưng suy nghĩ này lập tức bị loại bỏ, bởi vì không thể nghĩ ra mảnh đất đó rốt cuộc đáng giá chỗ nào.

Đối với Nhan Hoan đã quen sống một mình, có thêm một người nữa ở chung thật sự khiến cô khó mà thích ứng được. Ví dụ như, lúc bạn vào cửa vung giày, quần áo cởi ra một nửa rồi mới phát hiện người đàn ông đứng ở cửa ra vào kia dù bận tối mắt vẫn đang ung dung khoanh tay nhìn bạn, Nhan Hoan kinh hãi vội vàng kéo chiếc quần đã tụt xuống một nửa lên. Ví dụ như, tắm xong chỉ quấn một chiếc khăn bông đi ra khiến người ta như đang được thưởng thức một ly kem, ví dụ như, nửa đêm mơ mơ màng màng đi vệ sinh xong mới phát hiện mình đã quên không đóng cửa. Tóm lại, có vô vàn những sự việc 囧囧.
Ngày đầu tiên Nhan Hoan đi làm sau khi khỏi bệnh, Tiểu Thứ và A Hạ thầm thì không biết đang bàn luận chuyện gì, Nhan Hoan rón rén đi tới định hù dọa bọn họ.
Tiểu Thứ nắm chặt tờ báo nói: “Chuyện này không thể để chị ấy biết.”






Ngày đầu tiên Nhan Hoan đi làm sau khi khỏi bệnh, Tiểu Thứ và A Hạ thầm thì không biết đang bàn luận chuyện gì, Nhan Hoan rón rén đi tới định hù dọa bọn họ.
Tiểu Thứ nắm chặt tờ báo nói: “Chuyện này không thể để chị ấy biết.”
“Chuyện gì không thể để tôi biết vậy!”
Nghe thấy giọng Nhan Hoan, Tiểu Thứ giật mình chấn động, vo viên tờ báo rồi xoay người nhét vào lưng quần.
“Đi mà không có tiếng động, hù chết người ta rồi.” A Hạ nói.
Cùng lúc đó, nhân vật nam chính mất tăm mất tích hai ngày qua – Tiêu Trạch vừa đến cổng ra vào tập đoàn Tần Vũ đã bị một đám phóng viên giải trí bao vây, cả nam lẫn nữ nhao nhao giơ micro máy ảnh nhắm vào anh, điên cuồng chen nhau.
“Tiêu tiên sinh, ngài và Lãnh tiểu thư đã qua lại với nhau bao lâu rồi? Nghe nói hai người đã đính hôn, cô ấy nổi lên nhanh như vậy có phải có liên quan tới ngài không?”
“Tiêu tiên sinh, Lãnh tiểu thư đã từng ám chỉ trong một cuộc phỏng vấn rằng cô ấy thích ngài đã nhiều năm, với việc này ngài có gì để đáp lại không?”
“Quan hệ thông gia với Lãnh gia sẽ là sự trợ giúp rất lớn cho sự phát triển của Tần Vũ, Tiêu tiên sinh ngài thật lòng thích Lãnh tiểu thư hay vẫn là xuất phát từ tầm nhìn kinh doanh nên mới qua lại với Lãnh tiểu thư?”
Tiêu Trạch bị một đám người điên cuồng quấy rầy, con ngươi híp lại, cằm giương lên, lạnh giọng chất vấn một nam thanh niên cao cao trẻ tuổi trong đám người, “Tòa soạn báo nào?”
Tiếng nói lạnh như băng áp chế đám người ầm ĩ, người thanh niên cao gầy yếu ớt đáp: “Tuần san X.”
“Tuần san X?” Nụ cười lạnh hiện trên khóe miệng, Tiêu Trạch nói: “Nếu như đúng theo tôi nhớ, hợp đồng quảng cáo của Tần Vũ với các người cũng sắp hết hạn rồi thì phải?”
Mấy tòa soạn báo lớn nhỏ trong thành phố vốn đều do Tần Vũ tài trợ, nghe Tiêu Trạch hỏi như vậy, bọn họ bắt đầu cảm thấy e dè, nếu để vị trước mặt đây không vui, phí quảng cáo sáu tháng cuối năm xác định coi như mất.
Tiếng đèn flash vang lên tanh tách. Tiêu Trạch nhíu mày nhìn về phía phát ra tiếng kêu, người phóng viên đang cầm máy ảnh dừng ngay động tác.
“Tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy tên của tôi được viết cùng với cô gái nào đó chẳng hề liên quan, nếu không…” Tiêu Trạch để lại cho bọn họ một nụ cười nửa miệng lạnh lùng tăm tối mà đầy hàm ý.
Nụ cười lạnh nham hiểm đó tuyệt đối không thể xem thường, hậu quả của viết bừa bãi sẽ là không có phí quảng cáo, chắc chắn sẽ dẫn tới đóng cửa, chuyện này Tiêu Trạch hoàn toàn làm được.
Bảo vệ được đào tạo chuyên nghiệp che chắn cho Tiêu Trạch đi vào tòa nhà, lúc