Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342135

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.

hơn bà ta không? Em đã chửi lại bà ta.”
Tiêu Trạch không thể tưởng tượng nổi một người lớn lại đi diễu võ dương oai chỉ trích một cô bé. Anh nói: “Làm tốt lắm, cô gái ngoan.”
Nhan Hoan nhướng mày nhìn anh, khóe miệng cong lên, nói: “Bà ta đã tát em một cái.”
“Nên đáp lễ bà ta hai cái mới phải.” Tiêu Trạch nói.
“Em hất cốc nước của bạn vào mặt bà ta, sau đó bà ta lại tiếp tục chửi bới như một kẻ điên. Những từ ngữ chướng tai, buồn nôn nhất mà em từng nghe đều là từ miệng bà ta. Bảo vệ trường học kéo bà ta đi, đến lượt em lên sân khấu, những cái đầu người đông nghịt phía dưới sao lại giống bà ta đến thế, tất cả đều chỉ vào mặt em, mắng chửi những lời khó nghe.
Giai điệu vốn rất đẹp lại bị em kéo thành những âm thanh kỳ quái, tất cả mọi người cười nhạo em, em nghĩ mãi mà không hiểu mình đã làm sai chỗ nào, tại sao lại đối xử với em như vậy. Em hận bà ta, càng hận con người được gọi là cha đã sinh ra em rồi lại vứt bỏ.”
“Nhan Hoan.” Tiêu Trạch xót xa ôm lấy cô, “Yên tâm anh tuyệt đối sẽ không vứt bỏ em như hạng người đó, anh cũng sẽ không để em bị người ta ức hiếp.”
“Ừm!” Nhan Hoan cười khẽ, dựa sát vào lồng ngực anh, “Tiêu Trạch, em kể những chuyện này không phải muốn nói cho anh biết tình cảnh của em bi thảm như thế nào, cũng không phải để nhận được sự thương xót của anh. Em chỉ muốn nói cho anh biết người đó là ai.”
Đầu ngón tay đặt bên môi cô, Tiêu Trạch nói: “Không cần nói, anh biết ông ta là ai.”
“Anh biết?” Làm sao có thể! Nhan Hoan không tin được.
Tiêu Trạch cúi đầu hôn cô, “Đó là tên vô lại.”
“Không phải như thế, ông ta là Lãnh…”
Mới chỉ thốt ra được cái họ thì cô đã bị bao phủ trong nụ hôn nồng nhiệt, đối với Tiêu Trạch, kẻ vứt bỏ Nhan Hoan, ức hiếp Nhan Hoan chính là tên vô lại, cho dù kẻ đó là ai.
Đắm chìm trong nụ hôn nồng cháy, Tiêu Trạch ầm thầm thề, anh sẽ không bao giờ rời xa hay vứt bỏ Nhan Hoan, cả đời này anh chỉ yêu một mình cô, chỉ đối tốt với một mình cô.






Nhan Hoan không muốn nhắc tới chuyện trước kia của mình, sợ Tiêu Trạch biết cô là con gái của Lãnh Thế Hùng, sợ Tiêu Trạch sau khi cân nhắc những lợi và hại của việc làm ăn sẽ chọn lợi ích mà từ bỏ tình yêu. Trong quan niệm của rất nhiều đàn ông, đã có tiền thì dạng phụ nữ nào cũng có thể tìm được. Cho nên tình yêu thường bị xếp sau lợi ích của gia đình.
Tối hôm qua, chuyện đang nói một nửa bị Tiêu Trạch cắt ngang, sau đó không nhắc lại nữa. Cảm giác yêu đương như thế này thật tốt, cô không muốn phá hỏng sự ngọt ngào đó, những chuyện phiền lòng hãy cứ để nó thuận theo tự nhiên.
Tối nay, sau khi ăn cơm chiều, Nhan Hoan thử tự ăn diện một lần, cô mặc chiếc áo khoác màu tím có quân hàm kiểu quân trang, xỏ đôi giày cao cổ da, đi đến trước mặt Tiêu Trạch, hỏi: “Nhìn được không?”
Tiêu Trạch nghịch nghịch một lọn tóc bên má cô, nói: “Có thể còn đẹp hơn nữa, Hoan Hoan, thực ra em là một cô gái lười biếng.”
Nhan Hoan bĩu môi không thừa nhận.
Nam thanh niên đội mũ lưỡi trai ngồi bên ghế lái phụ giải thích: Anh à, anh hiểu lầm rồi.”
Tiêu Trạch quan sát cậu ta, vô cùng khẳng định nói: “Tuần san X.”
Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm, nam thanh niên không dám nói dối, rụt rè gật đầu, “Tiêu tiên sinh, chúng tôi chưa chụp được gì cả, thật đấy.”
“Lấy máy ảnh ra đây.” Tiêu Trạch nói.
“…” Nam thanh niên không dám động đậy.
“Lấy ra!” Tiêu Trạch sẵng giọng lớn tiếng khiến cậu ta sợ run người, ngoan ngoãn giao máy ảnh giấu dưới chân ra. “Tiêu tiên sinh, máy ảnh này rất quý, mấy tháng tiền lương của tôi cũng không đền nổi! Xin ngài nương tay!”
Tiêu Trạch mở từng bức ảnh chụp anh và Nhan Hoan suốt dọc đường từ studio đi ra. Anh hỏi nam thanh niên: “Chụp cận cảnh thì thế nào?”
“Dạ?” Nam thanh niên bị hỏi ngây ra.
Tiêu Trạch ném máy ảnh vào lòng tên lái xe, đi đến trước mặt Nhan Hoan đang tựa vào Reventon xem náo nhiệt, cười nói: “Bà xã, em phải làm nhân vật nữ chính rồi.”
Nhan Hoan chớp chớp mắt, còn chưa hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh thì một đôi môi nóng rực đã phủ lên môi cô.
Tên lái xe tải huých huých người cộng sự, “Cậu là tên ngốc à, mau chụp đi!”
“Hả, à!” Nam thanh niên cầm máy ảnh nhảy xuống xe nhắm ngay ống kính vào hai người đang ôm hôn nồng nàn, đèn flash kêu lên tanh tách, lấy cảnh ở các góc độ khác nhau.
Tiêu Trạch rời khỏi môi Nhan Hoan, mỉm cười đỡ lấy cằm cô xoay về phía ống kính: “Nhìn rõ chưa, người đẹp này là vợ của tôi.”
Đèn flash lại chớp nháy liên tục, Tiêu Trạch buông Nhan Hoan ra, giật lấy máy ảnh trong tay người thanh niên, mở ảnh ra xem, tán thưởng: “Chụp không tồi, nhớ gửi cho tôi một bộ.”
Nam thanh niên ngại ngùng gãi gãi đầu.
Lúc quay vào trong xe, Nhan Hoan mới hỏi: “Vừa rồi sao phải làm như vậy?”
“Tuyên bố khắp thiên hạ Nhan Hoan là người phụ nữ của Tiêu Trạch anh, không sợ chết thì cứ đến cướp đoạt.” Tiêu Trạch giương cằm nhìn cô cười nói, “Anh sẽ liều mạng với bọn họ.”
“Ha ha, nói nghe dọa người quá.” Nhan Hoan nghiêng đầu hỏi: “Tuyên bố thiên hạ rồi kế t