XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.

iếp phải làm gì?”
“Bắt cóc lên giường, cưới về nhà.”
T98, sau cánh cửa lớn chạm trổ là không gian rất yên tĩnh, chỉ có Bạch Diệc Phong và Lý An Thần, một người ngồi trên ghế sô-pha uống rượu giải sầu, một người tựa vào quầy bar dáng vẻ thờ ơ.
Bạch Diệc Phong trông thấy Nhan Hoan quá khác so với mong đợi thì ngạc nhiên, trừng lớn hai mắt, vẻ mặt khoa trương thắc mắc: “Kia chính là cô gái dũng mãnh lái GTR có thù oán với cánh cửa này đấy ư?”
Nhan Hoan liếc nhìn cánh cửa xa hoa sau lưng, nhếch cằm nói: “Hay là tôi đạp lại hai cái cho anh nghe tiếng động, xem có phải là tôi hay không nhé?”
Bạch Diệc Phong cười cười, khoác tay lên vai Tiêu Trạch, bộ dạng như người anh em tốt, bắt đầu trêu chọc, “Được, người anh em, mới có mấy ngày đã bị dạy dỗ thành như thế này. Một cô gái nam tính biến thành người đẹp phong tình vạn chủng [2'>, đều do anh bạn tưới tắm phải không.”
[2'> Quyến rũ, mê hoặc với nhiều diện mạo, nhìn mãi không chán.
Nhan Hoan liếc xéo Bạch Diệc Phong chẳng nói được câu nào đứng đắn.
“Biến, xéo đi.” Tiêu Trạch phẩy tay nhìn Lý An Thần đang ngồi uống rượu giải sầu, hỏi: “Tên kia làm sao vậy?”
“Bị thương.”
“Bị thương ở đâu?”
Bạch Diệc Phong đưa tay đấm ngực, mặt mày nhăn nhó, “Tổn thương tình.”
Tiêu Trạch nhướng mày, nhìn quanh gian phòng hơi có vẻ trống trải, hỏi: “Nhiên đâu?”
Tiểu Bạch giơ hai tay lên trời, “Bốc hơi khỏi nhân gian.”
Trong bốn người thì Hạ Thiệu Nhiên là thần bí nhất, thỉnh thoảng sẽ mất tích một thời gian, ít thì dăm ba ngày, nhiều thì mười ngày nửa tháng, chẳng ai nghe ngóng được cậu ta đã đi đâu làm gì. Miệng Hạ Thiệu Nhiên kín như bưng, không ai có thể moi ra hành tung của cậu ta.
Tiêu Trạch treo áo khoác của hai người lên, kéo Nhan Hoan ngồi xuống ghế sô-pha, đưa cho cô một quả táo đỏ lớn, thân thể ngửa ra sau, cánh tay vẫn vòng quanh người cô, chân dài đá đá Lý An Thần chỉ biết cắm cúi uống rượu giải sầu. “Có tâm sự?”
Lý An Thần cầm một chai rượu đặt mạnh lên bàn, nói: “Uống rượu.”
Tiêu Trạch nghiêng người về phía trước cầm chai rượu, đưa lên miệng uống một ngụm.
“Hình như tôi thích nữ cảnh sát giao thông kia rồi.” Lý An Thần đột nhiên nói ra một câu khiến Nhan Hoan kinh hãi “á” lên một tiếng.
Tiêu Trạch sờ sờ đầu cô, hỏi: “Sao vậy?”
“Cắn phải lưỡi.” Nhan Hoan đau đến nhe răng trợn mắt xuýt xoa.
“Đưa anh xem xem.” Tiêu Trạch nắm cái cằm nhỏ của cô kiểm tra.
Tiểu Bạch cầm điện thoại xông tới, gấp gáp hỏi: “Cần gọi 120 không?”
Tiêu Trạch lườm anh ta. Tiểu Bạch khinh thường bĩu môi, bắt đầu chế giễu Lý An Thần, “Khuyên cậu, thích thì theo đuổi, uống rượu buồn bực làm gì.”
“Cậu không hiểu.” Lý An Thần nói.
“Tôi không hiểu.” Tiểu Bạch chỉ vào mặt mình lặp lại câu nói, “Bạch gia của cậu kết giao bạn gái còn nhiều hơn cậu ăn muối đấy, có tin không.” Anh ta nắm bả vai Lý An Thần, đưa ra những chủ ý xấu, nói toàn những lời lẽ thô tục. Nhan Hoan nghe được cảm thấy không thoải mái, cô cầm quả táo đứng dậy đi về phía bàn bi-a.
Tiểu Bạch đang giáo dục Lý An Thần, nhưng ánh mắt lại dán vào cặp đùi đẹp đến mất hồn, không khỏi cảm thán, “Chậc! Chậc! Chậc! Kẹp chặt chắc sẽ căng lắm.”
Tiêu Trạch cười hỏi anh ta: “Nói cái gì vậy?”
“Căng lắm.” Tiểu Bạch cười gian xảo.
“À!” Tiêu Trạch nhìn lướt qua cặp mông được bao bọc dưới lớp váy màu đen, bắt đầu nghĩ đến chuyện không trong sáng, càng nghĩ người càng nóng rực. Quả nhiên, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, ở lâu ngày cùng người như thế nào thì sẽ giống dạng người đó. Trong đầu anh toàn là những suy nghĩ đen tối.
“Bạch Diệc Phong.”
“Hả?”
“Vợ của bạn không được đụng tới, sau này không cho phép có ý nghĩ đồi bại với vợ của tôi nữa.”
“Người anh em à, cậu nghiêm túc quá rồi đấy.”
“Tôi lúc nào cũng nghiêm túc.”
Tiểu Bạch ôm cổ Lý An Thần, túm cằm anh ta quay sang gương mặt đang ngập tràn ý cười của Tiêu Trạch, nói: “Cậu nhìn xem, nhìn đi, chậc chậc, xem tính tình cậu ta kìa, cười đê tiện như vậy, ai yêu đương vào cũng thành đồ ngốc, nhìn cậu ta đi để mà biết tương lai cậu sẽ biến thành cái dạng gì. Vì một cô gái mà nóng ruột nóng gan, vì một cô gái mà trở nên dịu dàng, vì một cô gái mà thấp thỏm lo lắng, hao tổn tâm trí. Chắc cậu không biết, cô gái nhỏ kia bị thương ở tay, cậu ta gọi hẳn chuyên gia khoa ngoại của bệnh viện, chỉ là cảm mạo phát sốt mà gọi điện hẳn cho nhân vật quan trọng, kinh động đến cả nội khoa hô hấp!”
“Ha ha.” Tiêu Trạch nhìn Nhan Hoan đang cúi người đánh bóng, đáy mắt dâng lên một ngọn lửa, giọng nói trầm xuống vài phần. “Chỉ cần là chuyện liên quan tới Nhan Hoan, dù nhỏ cỡ nào, đối với tôi cũng đều là chuyện lớn.”
Tiêu Trạch cầm chai rượu đi về phía Nhan Hoan.
“Tẩu hỏa nhập ma rồi.” Nhìn tấm lưng kia, ánh mắt Tiểu Bạch đầy vẻ khinh thường, cảnh cáo Lý An Thần, “Cậu mà yêu đương tuyệt đối không được chiều phụ nữ như vậy, cô ta sẽ lên tận trời, dẫm nát cậu dưới lòng bàn chân, khiến cậu cả đời không thể nào thoát được.”
Phụ nữ đẹp đánh bi-a có một vẻ thú vị gấp bội, mà phụ nữ đẹp mặc đồ gợi cảm đánh bi-a lại cực kỳ hấp dẫ