Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.
n đối với đàn ông. Lần đầu tiên Tiêu Trạch nhìn Nhan Hoan đánh bi-a, cặp đùi đẹp hơi giang rộng ra, người cúi thấp, tay cầm gậy, nửa bên mặt với đường cong tuyệt đẹp, đôi má hồng nhạt dưới ánh đèn trở nên rực rỡ khiến ai nhìn cũng phải choáng váng.
Anh đứng ngay phía trước, thỏa sức thưởng thức vẻ đẹp của cô, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào bóng cái và một mảnh tươi đẹp trước ngực. Cánh tay khẽ nâng lên, chai rượu kề bên miệng, rượu màu vàng nhạt óng ánh chảy vào trong đôi môi mỏng, theo dòng rượu trôi xuống, yết hầu cũng chuyển động, ánh mắt nhìn ai đó càng chuyên chú, đánh giá rượu, cũng đánh giá người.
Đôi khi, dáng vẻ đàn ông uống rượu vô cùng gợi cảm.
“Cạch cạch” vài tiếng, bóng cái va chạm với bóng màu phát ra tiếng kêu vui tai, bóng màu lăn nhanh rồi vững vàng rơi xuống lỗ. Đặt vỏ chai sang một bên, ánh mắt Tiêu Trạch sáng rực tỏ ý thách thức. “Có dám cược với anh một ván không?”
“Cược cái gì?” Nhan Hoan thuận tay vén một lọn tóc quăn, quyến rũ vạn phần.
Tiêu Trạch không nói, chỉ cười vô cùng, vô cùng mờ ám.
Nhan Hoan ngầm hiểu, ngượng ngùng nhếch môi như cười như không, móc trong túi lưới ra quả bóng màu xếp lại vị trí.
Tiêu Trạch nhìn cô xếp bóng, mở miệng nói: “Nếu em là công chúa bi-a, đàn ông chơi bóng sẽ không thể tập trung tinh thần.”
“Tại sao?” Nhan Hoan nhướng mày hỏi.
Tiêu Trạch một tay cầm lấy cây cơ dựng ở cạnh đó, dựa trán mình vào vầng trán nhẵn mịn của cô, ánh mắt dọc theo sống mũi chậm rãi dời xuống nơi khe sâu mê người, đôi đồng tử như thẫm lại, tiếng nói khàn khàn: “Thật đẹp, khiến người ta không thể nào rời mắt được.”
Ngón tay di chuyển chạm vào cây cơ, Nhan Hoan cười nói: “May là em không như vậy.” Cặp môi đỏ mọng đầy đặn mấp máy, “Anh trước hay em trước.”
“Ưu tiên phu nhân.”
Nhan Hoan khai bóng, các quả bóng đầy màu sắc va chạm vào nhau phát ra tiếng lạch cạch, cô giống như một nàng bướm xinh đẹp nhảy múa vòng quanh, từng quả bóng màu dưới cán cơ của cô đều rơi xuống lỗ, Tiêu Trạch ở bên cạnh đuổi theo bước chân cô, thưởng thức vẻ đẹp của cô ở mọi góc độ. Một gậy đánh vào không khí, Nhan Hoan đi tới trước mặt anh, hất cằm, ánh mắt khiêu khích, “Chờ mong sự thể hiện của anh.”
“Nhất định sẽ không để em thất vọng.” Tiêu Trạch nghiêng người phía bên kia bàn bóng, sau khi ngắm chuẩn, một tay anh nắm cán cơ nhẹ nhàng đưa bóng nhập cuộc, động tác dứt khoát.
Nhan Hoan nhướng mày, trong mắt ngập tràn vẻ tán thưởng, “Khá lắm!”
Tiêu Trạch nhếch môi, nở nụ cười như dĩ nhiên phải thế. “Đâu chỉ khá.” Anh cúi người, ngắm bóng, ánh mắt vừa chăm chú vừa sắc bén, khuỷu tay đập một lực mười phần, bóng va vào nhau lúc đó phát ra tiếng rất lớn, như thể đang reo hò cổ vũ anh.
Nhan Hoan thích nhất nhìn dáng vẻ anh khi tập trung làm việc, cô cũng bắt đầu bị cuốn vào sự chăm chú đó của anh. Không phải sợ mình thua, mà là gặp được đối thủ, trò chơi cũng trở nên đặc biệt thú vị, thế nhưng mới chỉ vài đường bóng mà cô đã ở vào thế yếu. Cô nhíu mày phá giải chướng ngại anh vừa tạo ra, Tiêu Trạch nhân lúc đó đi tới quầy bar lấy hai chén rượu. Bóng lăn rồi dừng lại cách lỗ chỉ một centimet, Nhan Hoan chán nản vỗ trán, sau đó nhận lấy ly rượu mạnh Tiêu Trạch vừa đưa tới, uống một ngụm lớn.
Hương rượu nồng hòa lẫn vào vị táo trong veo, Tiêu Trạch ngửi thấy mùi hương đó thì đầu nóng rực, không còn muốn quanh co nữa, anh quyết đoán vung cán cơ dài, dưới cái nhìn chằm chằm vừa thẹn thùng vừa không phục của Nhan Hoan, anh nhấc mông ngồi lên cạnh bàn bóng.
Anh bắt chéo hai chân, nhấp một hớp rượu mạnh cay nồng, con mắt đen bóng sâu thẳm bị nhuốm màu cồn trở nên sáng ngời khác lạ, anh ngoắc ngoắc tay về phía cô.
Nhan Hoan không tình nguyện đứng vào giữa hai chân anh, anh cúi đầu ghé sát bên môi cô ngửi ngửi, nói: “Em có mùi Tequila, thứ hương vị khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.” Khép chặt hai chân giam cô vào giữa, anh cúi đầu, áp sát, ngậm lấy môi cô, thả ra, lại ngậm lấy, một lần, hai lần, động tác thăm dò vừa chậm chạp vừa nhẹ nhàng. Hai người tách ra, nhìn đối phương, đáy mắt đều nhuốm màu dục vọng. Lúc hai đôi môi lại một lần nữa chạm vào nhau, động tác rõ ràng kịch liệt hơn trước, Tiêu Trạch gấp gáp tìm kiếm hương vị khiến người ta muốn ngừng mà không được, đầu lưỡi nóng như lửa bá đạo xâm nhập, mà Nhan Hoan cũng không chịu yếu thế đáp lại, bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo sơ mi của anh, ngẩng đầu cùng anh dây dưa.
Bên ngoài bức rèm màu tím mộng mơ, Lý An Thần đã uống quá chén, Bạch Diệc Phong ôm đàn ghi-ta, vừa gảy đàn vừa hát một ca khúc tiếng Anh không biết tên. Tiếng đàn ghi-ta trầm thấp phối hợp với giọng ca thâm tình chậm rãi bay bổng, không khí trong gian phòng vừa vặn rất phù hợp.
Tiêu Trạch lưu luyến rời khỏi cánh môi hấp dẫn, Nhan Hoan nheo nửa đôi mắt long lanh phủ một lớp sương mù nhìn về phía Bạch Diệc Phong đang đàn hát, không keo kiệt lời khen, “Hát hay quá.”
“Ưu điểm duy nhất của tên đó.” Tiêu Trạch bổ sung: “Đối với phụ nữ mà nói.”
“Rất tốt trong đám các anh.”
“Đối với đàn ông mà nói, Tiểu Bạch coi trọng nhất là tình nghĩa a