Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

p cô rửa chỗ đau. Không ngờ vết thương lại sâu hơn phỏng đoán của cô. Sau khi khử trùng lại khâu hai mũi, áp miếng băng gạc lên mới coi như xong việc.
“ Như thế này có tính là tai nạn lao động không?”. Sau khi bọc vết thương, cô xoay chiếc gương ngắm nghía, không khỏi cười khổ tự giễu.
Lúc chủ nhiệm hành chính sang xem, đặc biệt phê chuẩn cho cô nghỉ ngơi một hôm, còn bố trí xắp xếp một chiếc xe đưa cô về. Cô từ chối sự quan tâm của bệnh viện, khăng khăng tự mình lái xe về nhà.
Thực ra thái dương vẫn còn đau, trước đó chảy không ít máu, xe chạy đến nửa đường, cảm giác chóng mặt hoa mắt. Cuối cùng, cô phải dừng xe ven đường, gục trên tay lái nghỉ ngơi trong chốc lát mới lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Trì.
Thực ra cô hiếm khi chủ động tìm sự giúp đỡ từ anh, mặc dù thực sự khó khăn, trước hết cũng chỉ gọi cho Trần Nam. Nhưng hôm nay, lúc này đây, cô nghi ngờ mình bị mất máu quá nhiều nên rơi vào mơ hồ. Cũng bởi cuộc trò chuyện mới nhất ghi tên Thẩm Trì nên cô mới tiện tay nhấn số của anh.
Anh tới rất nhanh, thậm chí nhanh hơn dự đoán của cô.
Điểm dừng xe không dễ tìm, mà đầu óc cô thì choáng váng muốn nôn nên không có khả năng miêu tả quá chi tiết khung cảnh xung quanh nhưng anh lại có thể nhanh chóng tìm ra cô. Từ lúc xuống xe, cô có cảm giác ánh mắt của anh dừng hồi lâu trên chiếc băng gạc ở trán, lông mày hơi cau. Cô cho rằng anh định nói điều gì đó nhưng cuối cùng, một chữ anh cũng không nói ra, chỉ dìu cô lên xe mình.
Dì giúp việc biết thói quen của cô, để tránh cho vết thương bị thấm nước nên chuẩn bị nước nóng trong bồn tắm lớn nhưng vì lo lắng còn cố ý căn dặn: “ Vết thương này của cô không được dính nước”.
Thừa Ảnh vui vẻ cười: “ Tôi biết, đừng quên tôi là bác sĩ”.
Thế nhưng trong bệnh viện nhiều vi khuẩn, không tắm thật sự không có biện pháp lên giường nghỉ ngơi. Hơi nước ẩm ướt mù mịt trong phòng tắm, một vệt mờ trên chiếc gương trang điểm. Cô cởi quần áo, cầm một mảnh nhỏ xoa mặt gương, buồn bực nhìn tấm vải trắng trên trán. Tấm cửa kính đột nhiên bị ai đó mở ra.
Thẩm Trì xuất hiện khiến cô sợ hết hồn, phản xạ có điều kiện cầm chiếc khăn tắm lên che, thấy anh đứng đằng sau cất lời: “ Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”.
“ Bệnh nhân trong lúc cãi nhau, không cẩn thận đã làm tôi bị thương”. Cô cầm chiếc khăn tắm có ý che chắn trước ngực rồi mới xoay người lại: “ Vấn đề này có thể chờ tôi tắm rửa xong xuôi ra khỏi đây hãy hỏi được không?”.
Thẩm Trì im lặng.
Cô đứng trước mặt anh, gần trong gang tấc, cơ thể gần như trần truồng, làn da trắng nõn trong suốt dưới hơi nóng bao bọc hiện lên nhợt nhạt sáng bóng như ngà voi, càng để lộ vầng trán có hơi nhức mắt.
Anh hỏi: “ Chảy rất nhiều máu phải không?”.
“ Vâng”.
“ Có đau không?”.
“…Hơi hơi”. Bỗng nhiên cô lặng im, cách đám hơi nước mù mịt, chạm phải ánh mắt thâm trầm của anh, một phần trái tim cô hơi buông lỏng. Khi anh hạ giọng ngắn gọn nói hai câu đó, giọng trầm thấp gần như dịu dàng.
Thế nhưng, dịu dàng sao?
Không thực tế cho lắm.
Giữa anh và cô, hình như từ lâu đã không còn tồn tại hai chữ không thực tế này. Vì vậy, tất cả chỉ có thể là ảo giác.
Hơi nước trong phòng tắm dày đặc, làm cả hai thay đổi ánh mắt nhu hòa và giọng nói nhẹ nhàng, chỉ vậy mà thôi.
Ai biết những suy nghĩ trong đầu cô vẫn chưa dừng lại. Cô thấy anh đến bên bồn tắm, hơi cúi người, đưa tay xuống nước thử độ nóng, quay đầu nói: “ Lại đây, tắm xong rồi lên giường nghỉ ngơi một chút”.
Cô ngẩn người hỏi: “ Anh không đi ra à?”.
Anh liếc nhìn cô một cái: “ Không phải em chưa hết váng đầu sao? Tôi không muốn em bị ngất ở đây”.
Thấy cô vẫn đứng một chỗ không có phản ứng, anh dứt khoát đi tới, thẳng tay giật chiếc khăn tắm che ngực, nửa đỡ nửa ép buộc đem cô nhét vào bồn tắm đựng nước ấm. Động tác của anh có chút thô bạo nhưng cô không còn sức lực để vùng vẫy. Quả thực, cô vẫn còn váng đầu, hơn nữa, không khí trong phòng tắm không được lưu thông, càng làm cho cô cảm thấy tinh thần không được tốt.
Nhưng hơn hết, cô thấy giật mình.
Toàn thân cô ngâm trong nước, anh đứng cạnh bồn tắm, khiến cô không biết làm sao để đứng lên. Nhưng anh hình như không nhận ra tâm tư của cô mà ngồi xuống, ánh mắt của cô càng thêm kinh ngạc. Giọng điệu của anh ngược lại rất hờ hững: “ Tôi sẽ giúp em tắm hay đứng nhìn em tắm, em chọn cái nào?”.
Có thể cả hai đều không chọn được không?
Nhưng lời đến khóe miệng, toàn bộ lại bị nuốt xuống. Không phải không thừa nhận, khi đang tắm có người đứng ngoài quan sát chắc chắn không phải là điều dễ chịu gì.
Bàn tay ấm áp không nặng không nhẹ ngao du trên tấm lưng trơn trượt. Nhiệt độ nước hạ thấp, hơi nóng trong phòng tắm từ từ suy giảm. Thừa Ảnh ngồi đó, càng lúc càng nặng đầu. Trong không gian gần như kín mít, không ai nói chuyện, thỉnh thoảng chỉ có âm thanh xao động của nước. Thái dương cảm giác đau đớn, cô không ngớt tự hỏi đau vì điều gì, trong chớp mắt lại như hồi tưởng đến rất nhiều chuyện.
Trong quá khứ, họ vẫn thường tắm cùng nhau.
Tắm vòi sen hoặc bồn tắm lớn, họ đều đã


Duck hunt