80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.

muốn nhìn anh nên lặng lẽ đứng đó, giống như một bức tranh, một tấm ảnh chụp, cứ như vậy khắc sâu vào tâm trí của cô nhiều năm sau.
Anh cũng không biết lấy đâu ra một chiếc Halley đen đứng trước cổng trường, dáng điệu trông vô cùng bắt mắt. Vừa lúc đến giờ ăn tối, không ít sinh viên cùng nhau ra ngoài tìm quán ăn, khi đi ngang qua đều phải dừng lại nhìn chăm chú. Thậm chí còn có nam sinh huýt sáo ầm ĩ, miệng khen lớn: “ Cool”.
Đôi mắt cô tỏa sáng chạy đến bên xe, ngẫm lại cảm thấy không đúng, nhịn không được liền hỏi: “ Chiếc xe này có thể đi trên đường sao? Sẽ bị bắt mất”.
Thẩm Trì dập tắt điếu thuốc, thản nhiên nói: “ Thử xem sẽ biết thôi”.
Đây là cuộc đối thoại đầu tiên của bọn họ. Rõ ràng đã lâu không gặp nhưng lúc này chạm mặt nhau, lại bình thường như mới xa cách ngày hôm qua, thái độ cư xử tự nhiên thân thuộc khiến Thừa Ảnh thầm ngạc nhiên.
Từ phía sau, cô đội mũ bảo hiểm rồi ôm chặt lấy eo anh. Chiếc xe nhanh chóng tăng tốc, gió lạnh thấu xương gào thét hai bên tai. Cô ghé lên vai anh, lớn tiếng chỉ đường.
Đúng là chiếc xe phân phối lớn này không được phép lưu thông, bởi vậy cô đã dẫn anh đi con đường khác vắng vẻ hơn.
Thành phố đang được xây dựng thêm, vùng Tân Thành là một công trường lớn, người ở rất thưa thớt. Đường quốc lộ ở phía Bắc vừa thẳng vừa rộng, lái xe trên đường không chút trở ngại. Trời chiều dần chìm về phía Tây, bọn họ có cảm giác như gần bắt kịp được ánh mặt trời lặn.
Cuối cùng, Thẩm Trì dừng xe bên bờ sông, hai người tháo mũ bảo hiểm và kính chắn gió xuống. Dòng sông này chảy qua thành phố, là nguồn nước của người dân ở đây. Trên mặt sông tĩnh lặng phản chiếu tia nắng cuối cùng, làn sóng nhỏ khẽ lay động. Gió sông khô hanh lạnh thấu xương, lướt qua hai má Thừa Ảnh, khiến tóc cô bay loạn xạ.
Vừa rồi xe chạy với tốc độ khá nhanh, mặc dù cô đã đeo bao tay nhưng mười ngón tay vẫn lạnh buốt, động tác trở nên không linh hoạt. Kết quả, cô đang cúi đầu tháo găng thì cánh tay bên cạnh liền vươn tới, trực tiếp nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng thay cô tháo găng. Động tác của Thẩm Trì hết sức tự nhiên, lộ sự thân mật không thể diễn tả. Hơn nữa, sự thân mật này thực sự rất nghiêm túc, sắc mặt anh điềm tĩnh tự nhiên, không ý suồng sã.
Cô nói: “ Cảm ơn”, ánh mắt cũng thay đổi trở nên bình thản, hai tay vươn ra sau buộc tóc, quấn tùy tiện hai vòng rồi dùng một sợi dây cột lại.
Thẩm Trì nhìn qua bình tĩnh như dòng sông không sóng bỗng cất tiếng hỏi: “ Năm nay em hai mươi hai phải không?”.
Cô gật đầu không hiểu nhìn anh lần thứ hai. Anh lãnh đạm bật cười: “ Không khác gì so với lúc mười sáu tuổi”.
Cô không hiểu rõ ý anh, rốt cuộc là ám chỉ phong thái hành động hay là chỉ diện mạo, dáng người?
“ Thật ra mấy năm rồi tôi không đi xe máy”. Anh nói.
“ Vậy mấy năm qua anh làm gì?”.
Sự thực thì cô chỉ buột miệng hỏi, không ngờ anh quay đầu bước tới, tầm nhìn rơi vào mắt cô, cười như không cười, đáp: “ Em không nên biết”.
Anh càng nói như thế, ngược lại càng khơi gợi lòng hiếu kỳ của cô. Thật ra cô không ngốc, tuy kinh nghiệm sống chưa nhiều nhưng ít nhiều cũng có thể đoán ra phần nào. Trong chuyến đi Vân Nam, một cuộc diễu hành lớn đủ cho cô cảm thấy giật mình. Hôm nay, anh cùng chiếc Halley phiên bản giới hạn, công khai đi trên đường, dáng điệu không sợ hãi gây chú ý, chung quy rất có khí thế mới có thể làm ra chuyện như vậy.
Anh nhìn như không có hứng thú giải thích với cô về công việc của mình, chỉ thuận tay cầm mũ bảo hiểm đưa cho cô: “ Đi thôi, tôi dẫn em đi ăn”.
Anh đáp chuyến bay sớm đến đây cũng chỉ vì thực hiện lời hứa. Mà cô vì anh, cũng đã bỏ mất tiết học phân tử gen buổi tối. Khi cô gọi điện về kí túc xá nhờ bạn điểm danh giúp, vừa lúc anh đứng bên cạnh, xem chừng rất hứng thú lắng nghe, đôi mắt đen như mực lấp lánh. Đợi khi cô cúp máy mới hỏi: “ Buổi chiều, lúc tôi tìm em, em đang làm gì?”.
“ Em đang làm thí nghiệm giải phẫu”. Cô vừa nói vừa cắt nhỏ miếng thịt bò cho vào miệng.
“ Không sợ máu à?”. Anh nhìn cô, lại nhìn miếng thịt bò dính tơ máu.
“ Không sợ”.
“ Em đúng là có đầy đủ tố chất để làm bác sĩ”. Anh hướng sang bên giơ tay ra hiệu, nhân viên phục vụ đứng bên cạnh lập tức tiến đến rót thêm rượu vang vào ly. Cô cau mày, có chút khó xử: “ Uống xong em sẽ say mất”.
Quả thực, cô không uống được rượu, non nửa ly rượu vang đã khiến cô cảm thấy chóng mặt. Người đàn ông anh tuấn ngồi đối diện cười cười, nhìn cô cam đoan: “ Tôi sẽ đưa em về”.
Buổi tối, anh nghỉ tại khách sạn Sheraton, ăn cơm dưới lầu một. Sau khi kết thúc bữa tối, cô định tự mình ra về nhưng anh đã sắp xếp xe xong xuôi, chờ sẵn bên ngoài khách sạn.
Trong khoang xe rộng rãi ấm áp, cô hơi váng đầu nhưng không say. Bóng đêm được thắp sáng bởi ánh đèn, hưng thịnh phồn hoa giống như một tấm ảnh rực rỡ màu sắc nhanh chóng lao vút về phía sau.
Cô cởi áo khoác vắt lên tay, rượu bắt đầu ngấm, cô đỡ trán mơ màng nghĩ xe chạy không, hơi thở dần nặng nề. Không biết trải qua bao lâu, khi cô thiếu chút nữa ngủ mất, bỗng nghe thấy ai đó gọi tên mình. Phản ứng