Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.

, từ chiếc cửa sổ sát đất đối diện phòng khách, cô có thể thấy Thẩm Trì đứng ngoài sân hút thuốc. Trong sân, đèn đuốc sáng trưng, chiếu xuống vườn hoa bên cạnh tường rào, một mảnh rực rỡ đẹp đẽ nhìn như đám mây ngũ sắc nơi chân trời.
Anh quay lưng về bên này gọi điện thoại, từ phía cô chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy gần nửa gò má. Không biết vì sao, trong khi cô còn đang say sưa, anh dường như nhận ra, đột nhiên quay người, ánh mắt nhằm vào cô.
Cô như bị hù dọa, lại có cảm giác như bị người khác phát hiện ra bí mật, ánh mắt vô thức lay động. Một lát sau, liền nghe thấy tiếng động ở cửa truyền đến. Thẩm Trì đi vào, trên người mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Anh đứng trước mặt cô, nói: “ Tôi có việc phải ra ngoài một lúc”.
“ Được”.
Cô định xoay người lên lầu nhưng bị anh gọi lại: “ Tôi quên mất, đêm nay một người bạn của tôi tổ chức tiệc sinh nhật. Bọn họ vừa mới gọi điện nói thay đổi địa điểm, bảo tôi bất luận thế nào cũng phải có mặt”.
Ngữ khí của anh rất bình thản, như thuận miệng giải thích. Cô dừng bước, nhịn không được nhìn anh chăm chú rồi gật đầu, lần thứ hai trả lời: “ Được”.
Lúc này đây, bầu không khí bất đồng thường ngày đi tới, bởi vì Thẩm Trì hình như không có ý định rời đi ngay lập tức, chỉ hỏi tiếp: “ Vậy còn em, buổi tối định làm gì?”.
Cô vẫn nhìn anh, do dự một lúc lâu, có chút không quen: “ Tôi chưa biết, có lẽ sẽ đọc sách”.
“ Có muốn đi với tôi không?”. Anh bỗng nhiên đề nghị.
Cô thấy trong lòng khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, chỉ vào trán mình, nửa đùa nửa thật: “ Bộ dạng của tôi khó coi như vậy, không tiện ra ngoài”.
Nhưng Thẩm Trì chỉ nhướng lông mày khẽ cười: “ Có tôi ở đây, ai dám bình luận em?”.
Quả thực, ở Hải Vân này, tuyệt đối không có người nào dám bình luận tùy tiện về cô, bởi vì cô là phu nhân của Thẩm Trì. Trước khi cô kết hôn với anh, những người biết rõ về công việc làm ăn của anh không tính là nhiều. Nếu không có lần đó, anh bị tập kích và bị thương nghiêm trọng ở thắt lưng thì có lẽ cô còn có thể bị giấu lâu hơn.
Cho đến một ngày, cô mới hoảng hốt ngộ ra. Sự thực là từ trước tới nay, hai người bọn họ sống ở hai thế giới khác biệt nhau. Cô có xuất thân trong sạch, có cha làm cảnh sát. Tuy quanh năm ông phải thâm nhập các tập đoàn phạm tội để tìm hiểu tin tức nhưng vẫn thanh liêm chính trực. Cho đến khi qua đời, ông cũng vì nhiệm vụ mà hi sinh. Ngay chính con đường cô đang đi, học trường Y, học y thuật chữa bệnh cứu người, được các thầy cô lão làng yêu mến, tiền đồ sáng lạng.
Nhưng còn anh?
Anh một tay khống chế Hải Vân, thậm chí là toàn bộ huyết mạch giao dịch ngầm của khu vực Đông Nam Á. Ra ngoài nhất định phải có một đại đội đi theo tháp tùng. Hẳn là cho đến bây giờ vẫn còn một số miền đất xám cô không biết rõ, mặc cho anh một tay che mây che mưa.
Nhưng cô vẫn cố tình kết hôn với anh.
Năm ấy, sau khi tốt nghiệp Đại học, cuộc hành trình Vân Nam gần như đã thay đổi toàn bộ quỹ đạo sống của cô. Một chuyến đi khiến hai người sau nhiều năm xa cách một lần nữa gặp lại nhau. Dường như trong u tối có đôi tay mạnh mẽ vô hình của số phận. Từ bờ biển phía bên kia đảo Đài Loan, vượt qua khoảng cách mấy nghìn km xa xăm, trên con đường thôi thúc lôi kéo, rốt cục vẫn để bọn họ ở một thành phố nhỏ nơi biên giới Tây Nam gặp lại nhau lần thứ hai.
Ngày đó, anh theo cô từ thị trấn Mang đến Thụy Lệ, một đoàn xe hùng dũng đi trên đường, cô cười nhắc nhở anh: “ Hình như anh còn nợ tôi một buổi đi dạo và một bữa bánh ngọt”. Anh cũng cười, trả lời: “ Tôi nhớ”. Kết quả đến Thụy Lệ, ngày hôm sau, anh mời cô món chè địa phương. Cô cảm thấy người này thật vô lại, trong lòng hơi bất mãn, chỉ có thể vừa ăn món chè đậu đỏ không chính thống vừa oán giận: “ …Anh thật đáng bị tống cổ đi”.
“ Sao vậy?”. Anh buồn cười nhìn cô, đôi mắt sâu đen lay láy như màu mực. Nhưng cô nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt ấy sự ung dung thoải mái.
“ Món nợ của em, trả dần từng thứ một”. Anh nói: “ Tôi sẽ giữ chữ tín”.
Cô dùng khóe mắt liếc nhìn anh, hờn mát hừ một tiếng: “ Tôi tạm thời tin anh”.
Sau đó, anh trở lại Hải Vân, còn cô tiếp tục học ở phía Bắc. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ở Vân Nam thật sự giống như một cuộc gặp gỡ thoáng qua, duyên phận tựa như một điều kỳ diệu, đến rồi dừng. Bởi vì sau này, cuộc sống riêng của anh và của cô đều bận rộn, một chút liên lạc đều không có.
Thời gian như nước trôi, vội vàng im ắng.
Khóa học nghiên cứu sinh của Đại học Y hết sức căng thẳng. Một hôm, cô bỗng nhiên nhận được điện thoại, thời gian bọn họ xa nhau ròng rã đã hai năm rưỡi. Mà thời gian cô và Lâm Liên Thành chia tay nhau vừa đúng bảy tháng.
Cô nhận ra, mỗi lần mình và Thẩm Trì gặp mặt đều không hề có dấu hiệu báo trước, làm cho người ta trở tay không kịp.
Cô thấy anh ngoài sân trường, vì đi nhanh nên tim đập dồn dập. Cuối cùng, từ đằng xa, cô đã nhìn thấy thân ảnh cao gầy của anh hòa trong ánh hoàng hôn trong trẻo lạnh lẽo của mùa đông. Trong nháy mắt, dường như bị ngăn cách. Xung quanh người đến người đi, mùi khói thoang thoảng trong không khí. Cô