Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.

ười khác đi cùng, khắp người có vẻ hiền hòa. Trong trí nhớ của Thừa Ảnh, anh luôn luôn rất nghiêm túc và khó gần. Bởi vì anh lớn hơn Liên Thành tám chín tuổi, lại thuận lợi đi theo con đường quan lộ, ra vào luôn tiền hô hậu ủng vô cùng khí thế, cùng với một người không nghiêm chỉnh, thích lôi kéo cô đi ăn uống rồi xem phim ngoài trời như Liên Thành quả là hai người ở hai thế giới khác nhau.
Khi cô và Liên Thành nói chuyện yêu đương, anh vừa mới được điều đến Tây Bắc nhậm chức, lễ mừng năm mới cũng không về nhà. Đêm ba mươi cô được Liên Thành mời về nhà đón giao thừa. Cô và Liên Thành được xem như thanh mai trúc mã. Ba Yến và ba Lâm lại là chiến hữu cùng tham gia quân ngũ. Bao nhiêu năm như vậy, ngoài thời gian sống nhờ ở Đài Bắc, cha cô vì làm nhiệm vụ đặc biệt không ở bên cạnh đều là Lâm gia đứng ra chăm sóc cho cô.
Đêm trừ tịch, Lâm Liên Giang gọi điện về nhà, nói với mỗi người vài câu. Đến cuối cùng, cô cũng được gọi ra nghe điện thoại. Có lẽ anh đã biết chuyện yêu đương của cô và Liên Thành, sau khi chúc tết, anh liền lạnh nhạt nhắc nhở: “ Liên Thành sinh sau đẻ muộn, lại bị ông nội tôi làm hư, tính cách vẫn giống trẻ con. Sau này cô không được nuông chiều nó. Nếu tương lai nó có làm chuyện quá phận với cô, cô có thể nói với tôi bất kỳ lúc nào, tôi sẽ sửa chữa nó”.
Cô vội vàng nhận lời: “ Cảm ơn anh cả, lời anh nói em sẽ nhớ kỹ”. Cô cố ý nói to bởi vì Liên Thành đang ngồi ngay bên cạnh chơi máy tính, thỉnh thoảng còn lén nhìn biểu hiện của cô, dường như đang suy đoán cuộc nói chuyện giữa cô và Lâm Liên Giang.
Sau này bọn họ chia tay nhau, ngược lại là Lâm Liên Thành càng thêm hối tiếc. Là một đại nam nhân, ngày thường như bất cần đời, không để ý gì đến hình dáng, lúc ấy chỉ biết dùng sức ôm mạnh lấy thắt lưng cô: “…Cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Chúng ta bắt đầu lại lần nữa được không?”. Dường như có chất lỏng ấm áp chảy xuống, nhỏ lên cánh tay cô, đau nhói như kim châm.
Đó là lần đầu tiên có một người đàn ông khóc trước mặt cô. Đó cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy Liên Thành rơi lệ.
Trái tim cô mạnh mẽ, tách từng ngón tay anh ta ra, xoay người nhìn Liên Thành: “ Tự mình gây ra chuyện, tự mình sẽ phải gánh chịu hậu quả. Khi anh và cô ấy ở bên nhau đã từng nghĩ sẽ bị em biết chưa?”.
“ Cũng chỉ có một lần. Lần ấy anh uống say, cuối cùng căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra”.
“ Nhưng em không có cách nào để tha thứ cho anh”. Cô nói: “ Tình yêu cần sự chung thủy nhưng anh đã không làm được điều đó. Có lẽ trong quan niệm của anh mọi thứ đều không cần, làm chuyện sai vẫn có thể bắt đầu lại nhưng em thì không thể. Anh và người khác ở bên nhau một lần hay mười lần, theo em đều không khác nhau mấy”.
..
Có một sự tuyệt vọng trong giọng nói của cô. Rốt cuộc, cô đã nói: “ Chúng ta chia tay đi, mười mấy năm có tình cảm, có lẽ quay về làm bạn bè càng thêm thích hợp”.
Cũng bắt đầu từ khi đó, cô không còn cơ hội nhìn thấy Lâm Liên Giang. Cho đến hôm trước, anh lại đột nhiên xuất hiện với thân phận là người nhà bệnh nhân, còn đích thân mang mấy chuyên gia từ nơi khác đến chịu trách nhiệm hội chẩn cho ông nội.
“ Hôm đó trong phòng bệnh nhìn thấy cô đắp chăn cho ông nội”. Lâm Liên Giang nói: “ Mấy năm qua cô sống thế nào?”.
“ Rất tốt ạ”.
Bọn họ vốn đang đứng trước cửa thang máy người qua người lại, Lâm Liên Giang đỡ cô sang bên cạnh tránh một chiếc xe lăn đi qua. “ Cô có muốn theo tôi đi gặp ông nội không? Ông rất nhớ cô đấy”.
“ Em nghe nói, ông nội…”. Thừa Ảnh có chút do dự, vì xem bệnh án nên cô biết ông lão gần trăm tuổi đã bị rối loạn trí nhớ mấy năm nay. “ Ông vẫn còn nhớ em sao?”.
“ Ông vẫn nhớ nhưng ông không biết cô và Liên Thành đã chia tay”. Biểu hiện của Lâm Liên Giang hờ hững, hiển nhiên, sự thay đổi trong mối quan hệ giữa cô và Lâm Liên Thành không ảnh hưởng gì đến anh.
Lúc cùng nhau đi vào thang máy, anh còn nói: “ Nếu ông nội nhìn thấy cô, nhất định sẽ rất vui”.
Quả nhiên, như Lâm Liên Giang dự tính. Khi dẫn Thừa Ảnh vào phòng, ông lão đã tỉnh và đang được hộ lý dỗ dành cho ăn từng miếng táo như một đứa trẻ. Nhìn thoáng qua, ông lão không hề hợp tác, thật khó dỗ dành. Thừa Ảnh vừa xuất hiện, ông lão lập tức di rời sự chú ý, nâng cao đầu nhìn cô: “ Con bé này, cuối cùng cháu cũng đến thăm ta”. Mũi Thừa Ảnh hơi xót, cô kêu một tiếng: “ Ông nội” rồi bước lại gần, cầm lấy bàn tay khô gầy già nua của ông.
Năm ấy cả nhà họ Lâm, trừ Lâm Liên Thành, Lâm lão gia là người đối xử gần gũi với cô nhất. Nhiều khi, Lâm Liên Thành và đám anh em nhịn không được làm bộ oán giận nói: “ Thừa Ảnh, ông nội thương em thật đấy, đối xử với em còn tốt hơn đám cháu chắt bọn anh”.
Sau này, cô và Lâm Liên Thành chia tay nhau ở trường, Lâm lão gia trở về Giang Tô tĩnh dưỡng, ngoại trừ gọi điện, vẫn chưa có cơ hội gặp lại.
“ A Thành đâu? Sao nó không đến cùng cháu”. Nhìn thấy Thừa Ảnh, ông lão gạt bỏ hoàn toàn sự chăm sóc của hộ lý sang một bên, nắm lấy tay Thừa Ảnh hỏi.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Thừa Ảnh không biết phải đối phó thế nào, chỉ quay đầu âm