Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
thầm tham khảo ý tứ của Lâm Liên Giang. Lâm Liên Giang ho nhẹ một tiếng, cung kính giải thích với ông lão: “ Ông nội, Liên Thành đang bận, buổi tối mới tới đây được”.
Ông lão nghe xong “ ừ” một câu, không truy cứu tiếp.
Não bị thoái hóa khiến ông lão không có được thần thái như ngày xưa, tính tình cũng trở nên quái đản, đôi khi rất dễ giao tiếp, đôi khi lại vô cùng khó khăn. Điều đáng ngạc nhiên là, mặc dù rối loạn trí nhớ nhưng ông lão cư xử với Thừa Ảnh vẫn như ngày xưa. Cứ như vậy giữ chặt tay Thừa Ảnh, nói liên miên rồi cằn nhằn hàn huyên cả buổi cho đến khi mệt quá ngủ thiếp đi.
Sau khi rời khỏi phòng bệnh, Thừa Ảnh nói: “ Em phải về làm việc, có thời gian sẽ lại đến thăm ông nội”.
Lâm Liên Giang gật đầu: “ Cảm ơn”.
Cô đang định bước vào thang máy, lúc này mới bỗng nhớ ra: “ Vừa rồi anh nói Liên Thành buổi tối sẽ đến đây?”. Cô tưởng Lâm Liên Giang nhất thời nói dối ông nội, ai ngờ Lâm Liên Giang đáp: “ Ừ”. “ Lâm Liên Thành bay đêm qua, trở về từ Los Angeles”.
Nói xong anh ta liền nhìn Thừa Ảnh: “ Không phải lâu rồi hai người chưa gặp mặt sao?”.
“ Có lẽ vậy”. Thừa Ảnh giật mình, cười cáo biệt: “ Em xuống tầng đây”.
Lâm Liên Thành sẽ tới.
Sau khi quay về văn phòng, Thừa Ảnh ngồi trước bàn làm việc, chậm rãi tiêu hóa tin tức. Mấy đồng nghiệp đều đã đi kiểm tra phòng bệnh nên căn phòng rất im ắng, chỉ còn lại một nữ thực tập sinh ngồi ở góc phía Tây bắc, đối diện với chiếc máy tính nhập dữ liệu, bàn phím thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh nho nhỏ. Thời tiết ngoài cửa sổ kính rộng lớn trong suốt đẹp hiếm thấy. Giống như nhiều năm trước, ngày mà Lâm Liên Thành nhìn cô thổ lộ, bầu trời cũng xanh ngắt như tẩy, sạch sẽ đem lại cho người ta ấn tượng sâu sắc.
Cô và Lâm Liên Thành là thanh mai trúc mã đã hơn mười năm. Trước khi anh ta thổ lộ, cô thậm chí chưa từng nghĩ sẽ cùng anh ta tiến thêm một bước. Cho đến hôm ấy, anh ta bỗng nhiêm mỉm cười đề nghị: “ Này, Yến Thừa Ảnh, từ ngày mai bắt đầu làm bạn gái của anh được không?”. Lúc ấy bọn họ mới từ quán ăn đi ra, xem chừng đã cơm no rượu say, một giây trước còn thảo luận về món thịt kho tàu trong bữa cơm trưa có quá nhiều mỡ. Anh ta đột nhiên nói vậy, thực sự khiến cô hoảng sợ.
Có thể anh ta từ trước tới nay đều như vậy, không đứng đắn nghiêm túc, thậm chí còn có chút bất cần, quả thực trái ngược với gia phong nhà họ Lâm. Nhưng anh ta vẫn luôn là người được nhà họ Lâm chiều chuộng. Ngay cả nguyên tắc mà con cháu Lâm gia phải theo cũng không cần tuân thủ. Vì vậy, năm ấy cô thi vào Đại học Y, anh ta cũng thi theo, còn chọn ngành y, mọi người trong nhà đương nhiên không ai phản đối.
Cô nhịn không được thường cười nhạo anh ta: “ Tính cách của anh không hợp học y đâu, mau chuyển chuyên ngành khác đi, sau này đừng gây họa cho nhân thế nữa. Đúng là tội lỗi”.
Anh ta không đồng ý, trái lại còn cười khẩy: “ Nếu không xem đây là một ngôi trường có nhiều người đẹp thì có mời anh đến học, anh cũng không đến đâu”.
“ Anh và các cô ấy thì có quan hệ gì”.
Cô nhìn dáng dấp anh ta dường như sắp nghiến răng trèo trẹo, rốt cuộc mới thôi nghi ngờ, nhìn chăm chú anh ta vài giây, nói: “ Vì sao lại tìm em?”.
“ Vậy em cho rằng anh vì cái gì mà ngàn dặm xa xôi chạy tới đây, học chuyên ngành anh vốn không có hứng thú?”.
“ Em vẫn nghĩ anh thật sự muốn học y”.
Lần này, anh ta thật sự nghiến răng nghiến lợi: “ Yến Thừa Ảnh, em không thể nghiêm túc được à?”.
Khi nói câu ấy, anh ta đồng thời nhướng lông mày lên theo thói quen. Thực ra, hình dáng lông mày của anh ta rất đẹp, mày kiếm, mặt mũi sắc nét, cân xứng với đôi mắt hoa đào tiêu chuẩn. Toàn thân có vẻ phong trần tuấn lãng, khó tránh làm cho đám nữ sinh trong trường chạy theo như vịt bao năm qua.
Cô thận trọng nhìn anh ta, còn anh ta im lặng, nhìn chằm chằm biểu hiện của cô. Hai người cứ như vậy giằng co trước cổng trường, khiến người đi đường tò mò nhìn ngó. Cuối cùng, cô đành phải nói: “ Em muốn suy nghĩ một chút”.
Vẻ mặt anh ta trở lại bình thường: “ Bao lâu?”.
Cô kiềm chế tiếng thở dài kích động: “ Em chưa biết”.
“ Ba ngày”. Anh ta nói: “ Cho em suy nghĩ ba ngày”.
Ngang ngược, bá đạo.
“ Nếu em không chấp nhận?”.
“ Đó là chuyện của ba ngày sau, em đừng có ví dụ trước”. Anh ta khôi phục lại vẻ mặt cợt nhả, hai tay đút túi quần, nâng cằm cô lên: “ Đi về ngủ trưa thôi. Buổi chiều anh chơi bóng, em tới xem nhé”.
Cô bước vào cổng trước, từ chối thẳng thừng: “ Không được, em có hẹn đi thư viện với bạn rồi”.
Bước chân anh ta rất dài, rất nhanh liền sóng vai cùng cô rồi liếc mắt nhìn Thừa Ảnh, điệu bộ có phần cảm khái: “ Bạn gái không biết nghe lời, xem ra sau này mình phải chịu khổ rồi”.
Cô nhịn không được cười nhạo: “ Nói vậy quá sớm, đừng tự mình đa tình nữa đi”.
Khi trở về phòng ngủ, cô tĩnh tâm suy nghĩ cẩn thận cả buổi chiều. Biết Lâm Liên Thành đã mười mấy năm, sớm thân quen như người một nhà. Trên thực tế, người nhà họ Lâm đối xử với cô quả thật rất tốt. Cô đương nhiên chưa từng ngh