Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
ĩ tới, những năm qua, tình cảm của Lâm Liên Thành đối với cô rốt cuộc là gì?
Từ nhỏ đến lớn, tính cách của Lâm Liên Thành đều ngang ngược, cho dù là người trong nhà hay người ngoài không ai dám trêu chọc anh ta, tất cả chỉ có thể nghe theo Lâm Liên Thành. Cũng chỉ có cô không kiêng nể gì mà đối chọi với anh ta. Hơn nữa, mỗi lần kết thúc đều là cô giành thắng lợi. Anh ta có thể bỏ qua cảm nhận của đại đa số người khác mà một mình nhường cô.
Thời kì ở Đài Loan, anh ta thường gọi điện cho cô, nhàn nhã tán gẫu chuyện linh tinh làm cô rất vui. Khi cô trở về đại lục, lúc xuống máy bay vẫn là anh ta đi đón, giúp cô cầm đống hành lý to nhỏ lên xe, sau đó dặn dò lái xe: “ Về nhà”.
Lúc ấy, cô cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “ Về nhà nào?”.
“ Tất nhiên là về nhà anh”. Anh ta nói một cách tự nhiên, lại nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá mấy lần: “ Em ở Đài Loan bị người ta ngược đãi hay sao mà gầy thế. Về nhà bảo mẹ anh làm mấy món ngon để tẩm bổ”.
Thực ra, cô đâu có gầy. Trong khoảng thời gian rời đi cô đã trút bỏ vẻ bụ bẫm trẻ con, khuôn mặt biến thành trái xoan tiêu chuẩn, dáng người thanh mảnh cân xứng, toàn thân rực rỡ thần thái của một cô gái thanh xuân.
Sau này anh ta và cô như hình với bóng. Ngay cả khi học đại học, như lời anh ta nói, ngàn dặm xa xôi cùng đến một thành phố xa lạ miền bắc, chờ đợi sáu bảy năm. Cẩn trọng nhớ lại thì cuộc đời cô sau hai mươi năm có hơn một nửa chặng đường là làm bạn với anh ta.
Buổi tối không ngủ được, Lệ Quyên, cô bạn chung phòng nằm ở giường đối diện, nhỏ giọng gọi: “ Này, nghĩ gì vậy? Thấy cậu lăn qua lăn lại cả đêm”.
“ Có vấn đề”. Cô thấp giọng trả lời.
“ Có vấn đề gì, nói nghe xem nào”. Câu nói này là của Trương Khả Quân nằm ở vị trí ngay gần cửa.
Phòng vốn chỉ có bốn người, Kỉ Tư Điềm xem phim suốt đêm ở ký túc, lúc này Thừa Ảnh mới nhận ra hai người khác cũng chưa ngủ, liền ngồi trên giường, ôm đầu gối dựa vào vách tường: “ Có người vừa mới thổ lộ với mình”.
Chuyện này vốn không có gì mới mẻ, bình thường các cô gái trong phòng vẫn nhận được các loại giấy tờ thư từ, hay các cuộc gọi trực tiếp xin được kết giao. Thừa Ảnh tạm dừng trong chốc lát, không nói tiếp nhưng Trương Khả Quân phản ứng rất nhanh, ngẫm nghĩ rồi đột nhiên phán đoán: “ Chẳng lẽ là Lâm Liên Thành?”.
“ Tên tiểu tử ấy rốt cuộc cũng chịu nói ra”. Lệ Quyên cũng kinh động theo.
Thừa Ảnh ngẩn người, sửng sốt mất nửa ngày mới khó hiểu hỏi lại: “ Sao các cậu đều làm như đã biết từ lâu rồi vậy?”.
“ Toàn bộ thế giới này chỉ có cậu là không biết gì”.
“ Nhìn cậu bình tĩnh thông minh, sao một chuyện như vậy lại lơ mơ thế nhỉ”.
“ Bọn mình đã sớm nhìn ra ý đồ xấu xa của Lâm Liên Thành. Mới đầu nghĩ là cậu giả ngu, ai biết cậu lại ngốc thật”.
“ Đúng đấy”.
-
Hai cô bạn mỗi người một câu như thể hát đôi. Cuối cùng, Trương Khả Quân nhảy xuống giường rồi “ tách” một tiếng bật chiếc đèn huỳnh quang. Ánh sáng chói mắt đột nhiên hiện ra đâm vào mắt Thừa Ảnh khiến cô không mở ra được, cô đành vùi đầu vào cánh tay, gào toáng lên: “ Cậu làm gì thế?”.
Trương Khả Quân trèo lên chiếc thang, đẩy người cô, lắc lắc bả vai, nét mặt lộ vẻ khác lạ: “ Cậu nghĩ thế nào?”.
“ Cái gì mà nghĩ thế nào?”.
“ Có nhận lời anh ta hay không? Nhìn cả trường này không có ai xứng đôi với cậu hơn anh ta. Hai người ở bên nhau, nhất định sẽ là một hình ảnh vô cùng chói lóa. Nếu hai người thực sự kết giao, chỉ sợ có vô khối nam sinh nữ sinh tan nát cõi lòng”.
Thừa Ảnh quả thực dở khóc dở cười: “ Nói như cậu, rốt cuộc thì mình và anh ấy có nên kết giao hay không?”.
“ Nên, đương nhiên là nên rồi”. Lệ Quyên nói chêm vào: “ Thanh mai trúc mã, trai xinh gái đẹp, vô cùng lãng mạn, vô cùng thích hợp”.
“ Nhưng mình vẫn chưa nghĩ đến”. Thừa Ảnh đặt tay lên cằm, giọng nói hơi buồn bực.
Sự thực thì cô vẫn chưa nghĩ đến chuyện ấy. Đối mặt với câu nói thổ lộ bất ngờ lúc ban ngày, một chút chuẩn bị tâm lý cũng không có. Trương Khả Quân nghiêng đầu, xem thường nhìn cô như người ngoài hành tinh: “ Có thể kết giao với Lâm Liên Thành, đó là mơ ước của rất nhiều nữ sinh. Cậu còn muốn gì nữa?”.
“ Muốn thì cậu đi mà làm”. Cô thật sự không chịu nổi, nhịn không được nhắc nhở bạn tốt: “ Lau mau khô nước dãi của cậu rồi quay lại giường ngủ đi, mình muốn ngủ”.
“ Gỗ mục không thể đẽo”. Trương Khả Quân thở dài, trước khi xuống giường còn uy hiếp cô: “ Lâm Liên Thành có chỗ nào không tốt? Muốn diện mạo có diện mạo, cần vóc dáng có vóc dáng, vừa điềm tĩnh vừa năng động, gia thế lại tốt. Bỏ qua cơ hội này sẽ khó gặp lại, cậu tự xem phải làm thế nào đi”.
Cô lấy chăn trùm đầu, buồn bực nói: “ Đã từng tiếp xúc, chẳng có gì là hơn người cả”.
Tuy nói vậy nhưng rốt cuộc cả đêm cô vẫn không ngủ yên. Sáng sớm hôm sau, Kỉ Tư Điềm về, sau khi mở cửa vào nhà, câu đầu tiên chính là: “ Thừa Ảnh, mình vừa thấy Lâm Liên Thành ở dưới tầng, có phải đang đợi cậu không?”.
Cô vô thức tỉnh táo, xuống giường chạy ra ban công để nhìn. Không phải sao, người đang đứng ngoài cổng lớn ký túc, một tay đút túi quần, tay kia cầm theo một