The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

thuần khiết khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Từ khi biết Thừa Ảnh đến nay, không ít lần anh dẫn cô đi ăn đồ ngon nhưng chưa từng nhìn thấy cô như vậy bao giờ.
Thẩm Trì nhìn cô, trong nháy mắt thời gian như đảo ngược, quay trở lại hơn mười năm trước. Đó là khi Yến Thừa Ảnh còn nhỏ. Kỳ thực, nhiều năm qua, thỉnh thoảng anh nghĩ đến hình dáng của cô khi còn bé. Những cô gái khác đều thích đem ảnh ngày xưa cho bạn trai hoặc chồng của mình xem. Duy nhất chỉ có cô hình như không chụp ảnh, những bức ảnh lưu giữ kỷ niệm thật sự không nhiều lắm.
Lúc mới cưới, cô từng đưa ảnh tốt nghiệp đại học cho anh xem, giữa một đám người đông đúc, hơi vất vả để có thể nhận ra cô. Vì vậy, đôi khi anh luôn cảm thấy đã đánh mất và bỏ lỡ thứ gì đó. Trong cuộc sống của Thẩm Trì, khi đối mặt với người phụ nữ này, anh luôn có chút tiếc nuối không thỏa mãn.
Không bao lâu, có người đi vào thông báo ăn cơm, anh khoát tay ý bảo người đó ra ngoài nhưng không thúc giục Thừa Ảnh mà chạm lên tóc cô từ phía sau. Mái tóc của cô dài như nhiễm mùi mưa bụi Giang Nam, chạm vào cảm thấy trơn mát, mang theo mùi hương thoang thoảng, làn da mịn màng bên thái dương trắng như sứ, dưới ánh đèn phòng khách hiện ra sáng bóng thăm thẳm như ngọc.
Ánh mắt dừng trên gương mặt yên tĩnh xinh đẹp, trong lòng anh không khỏi xốn xang nhìn cô cư xử như một đứa trẻ, anh bật cười: “ Theo cách ăn uống này của em, e rằng anh phải bảo người mua nhiều hơn mang về mới được”.
Phía ngoài ngôi nhà bóng đêm đã tràn ngập, giọng nói anh sâu lắng nhẹ nhàng, Thừa Ảnh dừng lại, hơi quay đầu nhìn anh, chớp chớp mắt: “ Giọng điệu của anh nghe như dụ dỗ trẻ con vậy”.
Anh từ chối cho ý kiến nhưng ngay sau đó nheo mắt, vui vẻ ghé sát mặt Thừa Ảnh, mùi bạc hà mát lạnh cận kề tai cô: “ Anh không bao giờ làm điều này với trẻ con…”. Nói xong liền cắn khẽ vành tai cô. Anh biết rõ vùng mẫn cảm của Thừa Ảnh, động tác gần như khiêu khích này nhanh chóng khiến toàn thân cô run rẩy, cảm giác điện giật làm cô thiếu chút nữa nhảy dựng lên. May mà anh không có ý định tiến sâu, lập tức thối lui, kéo cô đứng dậy đến phòng ăn.
Có lẽ vì đi đường mệt mỏi, cũng có lẽ vì Thẩm Trì phá lệ không giày vò cô, đêm nay, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, Thừa Ảnh ngủ rất sâu.
Hôm sau, lúc tỉnh dậy cô nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Mưa thu không ngớt, đúng nửa đêm bắt đầu rơi, trên tấm kính sớm phủ một tầng hơi nước. Cô vùi mình trong chiếc chăn ấm, sau khi đầu óc tỉnh táo mới nhớ tới một chuyện quan trọng, vội đưa tay quờ quạng tìm lưng Thẩm Trì. Một giây sau, bàn tay đã bị ai đó lật ngược. Giọng nói của anh hơi khàn nhưng rất tỉnh táo, hiển nhiên là đã dậy sớm hơn cô: “ Sao vậy?”.
Thời tiết như vậy, lại trên một chiếc giường như thế này. Cô ngước mắt nhìn anh, có chút lo lắng: “ Vết thương cũ lại đau phải không?”.
“ Một chút”. Anh bật cười: “ Nếu không em cho là tối qua anh vì cái gì mà bỏ qua em”.
Rõ ràng vẫn còn tâm trạng để nói như thế. Cô cảm thấy vừa bực vừa buồn cười, chuẩn bị đứng lên lấy thuốc lại bị anh vươn tay kéo vào lòng: “ Cùng anh ngủ thêm lát nữa”.
Ánh mắt sâu đen kề bên, không che giấu nổi sự mệt mỏi xanh xao. Cô đoán có lẽ cả đêm anh đã không ngủ được, đối lập với mình, trong lòng có cảm giác bứt rứt, cô đành để yên cho anh ôm, cúi đầu trả lời: “ Vâng”.
Kết quả là ngủ thẳng đến tận chiều mới dậy. Chịu trách nhiệm nấu nướng là một người địa phương, kỹ năng nấu ăn rất tốt, làm cho chiếc bụng đói kêu vang của Thừa Ảnh cảm thấy hài lòng. Khi buông bát, Trần Nam dẫn theo vài người bước vào cửa. Thẩm Trì dặn dò cậu ta: “ Hết mưa rồi, lát nữa ra ngoài đi dạo, các cậu cũng đi cùng”.
“ Mọi người?”.
“ Một nửa đi, còn một nửa ở lại đây”.
Thừa Ảnh không thể không ngước nhìn anh. Mọi người? Kể từ khi rời Hải Vân đến giờ, trên đường đi cô thấy nhiều lắm chỉ có năm người, chính là Trần Nam và bốn vệ sĩ khác. Rõ ràng cuộc đối thoại trước đó giữa hai người đàn ông đã tiết lộ thông tin, trên thực tế, chuyến đi lần này hẳn không chỉ có con số ấy. Như vậy, những người còn lại giống như những cái bóng đều trong tầm nhìn của cô nhưng chắc chắn không ở quá xa.
Điều này khiến cô hồi tưởng lại chuyến du lịch Vân Nam mấy năm trước. Cô thực sự vẫn còn nhớ bởi cảnh tượng quá ngoạn mục, vượt xa phạm vi nhận thức của cô lúc đó.
Còn lần này, cô vốn tưởng đây chỉ là một chuyến du lịch bình thường thư giãn, cho nên không cần phải thận trọng như vậy. Nhưng hôm hay xem ra cũng chỉ là sáng hóa tối mà thôi. Thẩm Trì ra ngoài công tác thường phòng thủ hết sức kiên cố, cẩn trọng.
Dường như nhìn thấu nỗi nghi ngờ của cô. Vì vậy, sau khi Trần Nam dẫn người rời đi, anh lên tiếng giải thích: “ Nếu thấy nhiều người đi cùng, anh sợ em sẽ không thoải mái, chơi bời cũng không được vui vẻ”.
Điều đó là thật. Có lẽ đây là cuộc sống bình thường của anh nhưng tuyệt đối không phải thói quen của cô.
“ Tổng cộng có bao nhiêu người tới đây?”.
“ Hơn bốn mươi”. Giọng Thẩm Trì trầm nhẹ, chân thật: “ Có đôi khi anh không thể đại diện cho bản thân. Sự sống chết của anh thực