Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1034 lượt.
sao lại không để cô nhìn chứ.
Vu Sính Đình cúi đầu, xụt xịt mũi: “Vết thương nhỏ, thì anh đã chẳng nằm đây rồi. Còn giấu em lâu như vậy cơ đấy.” Nói xong, cô rụt tay lại, ra vẻ vô vị mà cười cười, rồi lại nói: “Em nghe Phùng Nghị nói qua điện thoại, anh cũng nằm viện được hơn nửa tháng rồi, phải không?”
Sắc mặt Phùng Mộ Huân tối lại, anh chậm rãi gật đầu, không nói gì, lại càng không biết nên trả lời cô thế nào.
“Tại sao không nói cho em biết? Sao không nói tiếng nào đã đi? Hay là tại vì em không nghe anh đi gặp Hứa Diễn Thần, nên ngay cả một câu thông báo hay dặn dò anh cũng tiết kiệm, phải không?” Giọng nói cô vẫn bình tĩnh, nhưng mang đôi phần trách cứ.
Phùng Mộ Huân mím chặt môi, không đáp lời mà để cô tùy ý trách mắng. Lúc này, trước mặt cô, anh hoàn toàn hết đường chối cãi.
Hai người im lặng trong chốc lát, cô nhìn anh chăm chú, giọng điệu lại có chút nghẹn ngào: “Phùng Mộ Huân, anh nói, tình cảm của anh không phải là vô điều kiện, vậy đến cuối cùng anh có thể suy nghĩ cho em một lần không?”
Phùng Mộ Huân còn chưa có phản ứng gì với ý trong câu nói của Vu Sính Đình, vậy mà cô đã nắm chặt tay anh rồi nói: “Anh có nghĩ, rồi em sẽ phải làm sao không?”
Không có anh, em nên làm sao đây?
Nói đến cuối, giọng của cô nhỏ dần, như thể cô đang cố kìm chế tâm trạng mình. Không hiểu vì sao, nhìn một Phùng Mộ Huân thường ngày nhan nhẹn, mạnh mẽ, thành ra như vậy, cô cũng cảm thấy nỗi đau đớn tương tự anh.
Cô ngẩng đầu, hít sâu một hơi, cố kiềm chế giọt nước mắt sắp tràn qua khóe mi.
Phùng Mộ Huân liếc mắt nhìn thấy giọt lệ ẩn trong đôi mắt phiếm hồng của cô, trong lòng như bị một cây gỗ phang mạnh xuống, khiến anh tỉnh táo trong nháy mắt.
Anh nắm chặt tay cô, trầm giọng nói bằng giọng đầy hối hận: “Xin lỗi…” Đã khiến em lo lắng.
Vu Sính Đình rút tay lại rồi hung hăng đốp một cái lên mu bàn tay anh, coi như phát tiết nỗi bất mãn trong lòng.
Phùng Mộ Huân nhắm mắt trong chốc lát rồi mới chậm rãi giải thích: “Anh không nghĩ lại thành ra như vậy, anh chỉ không muốn để em nhìn thấy bộ dạng thương tích đầy mình của anh, càng sợ sẽ dọa em sợ.”
Chuyện là thế này, trong lúc tiến hành huấn luyện, Phùng Mộ Huân và mấy chuyên viên huấn luyện nữa đứng rất gần điểm phát nổ. Không ai ngờ vụ nổ lại xảy ra đột ngột như vậy, may mà anh tránh nhanh, nếu không thì giờ chưa biết sống chết thế nào. Lần trở về này, còn có hai sĩ quan huấn luyện nữa.
Không ai biết tâm trạng cả tháng nay của Phùng Mộ Huân. Lúc sinh mệnh treo sợi tóc, anh từng nghĩ mình có thể sẽ tàn phế, nhưng rồi lại nghĩ, đến lúc đó thì cô phải làm sao đây.
Vu Sính Đình hé miệng, bình tĩnh nói: “Có gì mà em phải sợ chứ, cùng lắm thì, anh bị làm sao đi nữa thì em cũng sẽ ở bên cạnh anh, chăm sóc anh.”
Phùng Mộ Huân nghe cô nói mà vô cùng ảo não, không phải là anh không biết điều đó. Cuối cùng thì hai vợ chồng cũng có thể hóa giải mọi chuyện rồi.
Đến tối, Vu Sính Đình cùng Phùng Mộ Huân ăn cơm, sau đó cô lấy khăn tay lau miệng cho anh.
Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, người đến là Liêu Hải Lâm và Vu Hàn Sinh.
Liêu Hải Lâm nhìn quanh bốn phía, thấy đầy hoa tươi và những giỏ hoa quả, hẳn là do chiến hữu của Phùng Mộ Huân mang tới.
Vu Sính Đình vứt khăn giấy vào thùng rác, vội vàng lấy điều khiển tắt tivi rồi cười nói: “Bố mẹ, sao bố mẹ lại đến, ngồi đây đi ạ.”
Sau khi biết tin Phùng Mộ Huân bị thương, Liêu Hải Lâm lập tức gọi điện báo cho Vu Hàn Sinh, rồi tự tay nấy ít canh, đổ vào bình giữ nhiệt rồi đến đây.
Vu Sính Đình nhận chiếc bình giữ nhiệt trong tay Vu Sính Đình, đặt lên chiếc bàn nhỏ ở phía trước.
Liêu Hải Lâm ngồi xuống cái ghế cạnh giường, “Mộ Huân, sao con xảy ra chuyện mà không báo về nhà một tiếng? Đã đỡ chưa?”
“Bố mẹ, con sợ bố mẹ lo lắng nên không kịp báo cho bố mẹ biết.” Phùng Mộ Huân nói một cách điềm tĩnh, rồi anh lại tiếp tục: “Bố, con xin lỗi, con không ở nhà nên không kịp về đón bố.”
Vu Hàn Sinh ngồi trên chiếc salon đơn, điềm đạm nói: “Không vội, chờ con khỏi rồi cả nhà mình cùng ăn một bữa cơm cũng không muộn. Mộ Huân, phải giữ gìn sức khỏe, sau này ra ngoài làm nhiệm vụ cũng phải chú ý an toàn, nếu không Sính Đình cứ phải lo lắng cho con.”
Phùng Mộ Huân vâng một tiếng.
Lúc nhắc đến Vu Sính Đình, cô cúi đầu không nói gì. Phùng Mộ Huân áy náy nhìn cô một cái, đúng lúc cô ngẩng đầu, hai vợ chồng nhìn nhau, trong mắt như chứa cùng tâm trạng. Liêu Hải Lâm và Vu Hàn Sinh vừa thấy đã hiểu.
Liêu Hải Lâm cố nhịn cười, lên tiếng nói: “Mộ Huân, để Điểm Điểm ở lại với con nhé, bố mẹ về trước đây, cũng không sớm sủa gì nữa, hai ông bà già này không quấy rầy hai đứa nữa, ngày mai mẹ lại đến thăm con.”
Tiễn Liêu Hải Lâm và Vu Hàn Sinh đi, Vu Sính Đình mới bón canh mà mẹ vừa đem đến cho Phùng Mộ Huân. Thật ra, Phùng Mộ Huân rất hưởng thụ đãi ngộ này, vì trước đây Vu Sính Đình chưa bao giờ chu đáo như thế với mình.
Cho anh uống hết canh, Vu Sính Đình định ngủ trên chiếc giường bên cạnh. Bác sĩ nói không được đ