Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1119 lượt.
là anh đến này, anh nấu cơm cho em này, em ốm anh sẽ chăm sóc em này, mà còn về nhà đúng giờ nữa.” Ngụ ý là, anh là người đàn ông tốt như vậy, tại sao cô còn phải lo.
Cô tóm chặt vạt áo anh, nghe anh nói vậy thì không khỏi bật cười: “Có phải sau này em nói gì anh cũng nghe không?” Cô đang nghĩ tại sao Phùng Mộ Huân lại gấp như vậy.
“Ừ.”
“Được, anh đã nghe lời như vậy thì em sẽ suy nghĩ.” Cô nghĩ thầm, người đàn ông này còn chưa chính thức cầu hôn cô mà đã đòi cô lấy anh.
Nghe Vu Sính Đình nói vậy, Phùng Mộ Huân bất chấp luôn lời trêu đùa của cô, vội vàng trả lời: “Em suy nghĩ nhanh nhanh lên, mai anh phải đi báo cáo kết hôn rồi.”
Vu Sính Đình ngạc nhiên…Rốt cuộc là anh vội vàng kết hôn đến mức nào?
Kỳ thực, Phùng Mộ Huân cũng biết tự lừa dối mình không phải biện pháp tốt. Có lẽ hai người kết hôn mới là kết quả tốt nhất, anh thật sự không có cách nào để chấp nhận việc Hứa Diễn Thần còn tồn tại trong lòng cô.
Anh nghĩ, chỉ cần cô không gặp Hứa Diễn Thần, tất cả sẽ yên ổn vô sự.
Hôm nay, Phùng Mộ Huân đích thân đưa Vu Sính Đình đến đơn vị. Vu Sính Đình thấy thần sắc anh hôm nay là lạ, chẳng hiểu là vì nguyên do gì.
Đến đơn vị, Phùng Mộ Huân đưa cô vào trung tâm huấn luyện sĩ quan.
Trước khi lên tầng, Phùng Mộ Huân dặn: “Em ở đây chờ anh nhé, anh lên phòng làm việc một cái rồi xuống ngay.”
Phùng Mộ Huân lên tầng một lúc lâu vẫn chưa xuống. Vu Sính Đình phải đợi ở sân tập hơn mười phút, không nhịn được, cô liền đi lên trên tìm anh. Lên đến tầng bốn, cô đột nhiên dừng bước bám vào lan can, nhìn về phía xa, thấy có không ít binh sĩ đang tập luyện.
Một tiếng còi vang lên, hai trăm người lập tức tập hợp tạo thành một đội hình thẳng hàng, mỗi người đều cầm một bông hồng trong tay. Đứng đầu hàng, chỉ huy nén cười, lớn tiếng hô: “Tất cả nghe khẩu lệnh, nghỉ, nghiêm, đằng sau quay!”
Cả doanh trại có gần hai trăm người đang chứng kiến màn cầu hôn của Phùng Mộ Huân. Có thể nói, Vu Sính Đình chưa từng gặp một cảnh tượng nào hoành tráng như vậy, đến giờ vẫn còn vô cùng căng thẳng. Ngay lúc này, thậm chí cô còn cảm thấy như mình đang đứng giữa một mớ hỗn loạn, trống ngực dồn liên hồi. Cô không thể làm gì hơn là nắm chặt ống tay áo, khuôn mặt đỏ hồng, gần như theo tiềm thức, cô gật đầu nói: “Được.”
Lúc này, mọi người vừa vỗ tay vừa reo hò chúc mừng.
Vu Sính Đình nắm chặt tay lại, nhìn Phùng Mộ Huân mà không nói gì nữa.
Phùng Mộ Huân cười với cô, nắm chặt bàn tay cô rồi thong thả mở lòng bàn tay cô ra. Anh đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, rồi cúi đầu đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô.
Vu Sính Đình xấu hổ đến nỗi mặt đỏ bừng. Ngay phút này, trong lòng Phùng Mộ Huân dâng lên cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Anh còn nhớ cảnh Hứa Diễn Thần cầu hôn Vu Sính Đình trên quảng trường, khác với ngày hôm nay ở chỗ, khi đó cô cảm động đến mức nước mắt lưng tròng, còn bây giờ, ngoài miệng cô không chút do dự đồng ý, nhưng trong lòng lại căng thẳng đến mức không dám nhìn anh.
Đeo nhẫn xong, hai người ôm nhau thật chặt. Phùng Mộ Huân kiềm chế tâm tình của mình, ôm cô mãi không buông. Dưới sự ủng hộ của mọi người, Phùng Mộ Huân đã hoàn thành nghi thức cầu hôn khó quên.
Đời này Vu Sính Đình nhận lời cầu hôn của hai người, một là Hứa Diễn Thần, người kia là Phùng Mộ Huân. Đáng tiếc, người trước vì rất nhiều nguyên nhân nên không thể đi đến cuối cùng với cô. Hôm nay, cô nhìn Phùng Mộ Huân, nhìn anh cầu hôn với mình, trong lòng lại có một nỗi xúc động không thể nói thành lời.
Lời cầu hôn của Hứa Diễn Thần đem đến cảm xúc như đưa tay vén mây là thấy trăng, đó cũng là kết quả cho quan hệ bao nhiêu năm của họ; nhưng với Phùng Mộ Huân, trước vốn không rung động, nhưng rồi một nỗi xúc động lại chợt ùa đến mà không thể kìm hãm được, quả thật cô đã bị tấm chân tình của anh cảm phục.
Có lẽ tình cảm vốn là một nỗi xúc động ngoài kế hoạch. Dường như nó đến vào chính thời khắc trái tim được chạm đến, những chuyện tiếp theo cứ thế mà đến chứ chẳng có tiếng báo hiệu nào cả.
***
Sau đó, hai người cứ có thời gian lại quấn lấy nhau. Sau khi Vu Sính Đình kiểm tra sức khỏe, Phùng Mộ Huân lập tức nộp báo cáo kết hôn, chỉ một tuần đã được phê duyệt, đợi giấy kiểm tra chính trị được nộp là có giấy giới thiệu kết hôn. Mọi chuyện gần như đã giải quyết xong, hai nhà đã bắt đầu chuẩn bị hôn sự. (Đoạn này tớ vô cùng mơ hồ =.=)
Sĩ quan cấp trên vừa nghe nói con trai tham mưu trưởng sắp kết hôn còn sốt ruột hơn cả Phùng Mộ Huân.
Người vui vẻ nhất có lẽ là Liêu Hải Lâm và Vu Hàn Sinh. Nhận được điện thoại của Phùng Tranh Hiến mời hai người đến bàn chuyện kết hôn của con gái, hai người vui đến nỗi cười toe toét.
Cô vừa về nhà, Liêu Hải Lâm đã nghiêm túc hỏi: “Điểm Điểm, giờ con đã nghĩ kĩ chưa? Con đừng có nói đùa với mẹ nhé, mẹ thông báo với tất cả họ hàng rồi đấy.”
Liêu Hải Lâm lo như vậy là bởi, trước kia có khuyên Vu Sính Đình thế nào cũng không được, mà giờ đột nhiên lại đồng ý kết hôn. Dường như bà sợ con gái đổi ý nên phải xác