Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.
cầu hôn cô. Đó đều là những lời cô hứa hẹn với Hứa Diễn Thần, đã từng có bao nhiêu mãnh liệt, hôm nay có bấy nhiêu bất đắc dĩ.
Bỗng nhiên, cảm giác nhưng nhức truyền đến từ bả vai kéo Vu Sính Đình về với hiện thực. Phùng Mộ Huân vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nắm chặt vai cô, gần như là đẩy cô vào trong xe rồi đóng sầm cửa lại.
Phùng Mộ Huân đi vòng qua phía bên kia rồi lên xe.
Sắc mặt anh vô cùng xám xịt, nhưng anh vẫn duy trì phong độ của mình. Trên xe, anh không nói một câu nào, chỉ mím chặt môi, nắm tay Vu Sính Đình gọn trong lòng bàn tay mình, Vu Sính Đình cảm giác năm ngón tay bị anh siết đến đau nhức. Cô cố rút tay ra nhưng phát hiện mình không thể nhúc nhích nổi dưới sự kìm kẹp của anh.
Vu Sính Đình đưa mắt nhìn Phùng Mộ Huân, giọng nói chập chờn lo lắng: “Phùng Mộ Huân, anh có thể gọi điện cho Phùng Nghị, bảo cậu ấy hôm nay tạm thời tha cho Hứa Diễn Thần và Ngụy Tử được không?”
Phùng Mộ Huân nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói lạnh tanh: “Hắn chạy đến quấy rối lễ cưới của anh, em cảm thấy anh sẽ để hắn yên sao?” Anh không ngờ, đến lúc này rồi mà cô vẫn còn lo cho Hứa Diễn Thần.
Lời nói của Phùng Mộ Huân lập tức khiến Vu Sính Đình không rét mà run. Cô chưa từng thấy một Phùng Mộ Huân như vậy, vẻ tàn nhẫn trong mắt đã lộ rõ ràng.
“Anh còn phải ra ngoài tiếp khách.” Dặn xong, anh rời khỏi phòng mà không hề quay đầu lại.
Phùng Mộ Huân đi rồi, Vu Sính Đình bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô vỗ vỗ ngực rồi bước vào phòng ngủ, chăn đệm đều đã được thay bằng màu đỏ, hai chiếc gối đặt ngay ngắn cạnh nhau ở đầu giường. Cô xoay người mở cửa phòng để quần áo, lấy đại một bộ áo ngủ rồi vào nhà tắm.
Bồn tắm hình tròn, nước ấm vừa phải. Vu Sính Đình nằm trong bồn nước ấm nhắm mắt một lát. Cả một ngày nay khiến cô mệt mỏi cả thể xác và tinh thần. Cô có một cảm giác bàng hoàng kì lạ, lại càng không biết đêm nay sẽ trôi qua như thế nào.
***
Phùng Mộ Huân đến khách sạn với Từ Tố, Phùng Nghị và hội bạn uống một trận đã đời.
Hôm nay tâm trạng anh không tốt, nên không ngừng uống rượu. Từ Tố liền khuyên: “Mộ Huân, uống ít thôi, say rồi còn làm ăn gì nữa. Tẹo nữa về phải kiềm chế một chút, vị kia nhà cậu không chịu nổi bị cậu giày vò đâu.”
Phùng Mộ Huân chỉ cười cười chứ không nói gì.
Tất cả mọi người đều ăn ý không nhắc đến chuyện xảy ra hôm nay, nhưng không phải là họ không biết. Chỉ có điều, không ai dám nhắc đến, tính tình Phùng Mộ Huân thế nào, họ đều biết rõ.
Đây là lần đầu tiên anh uống nhiều đến vậy. Lần đầu tiên là trong một buổi tiệc mừng công lúc còn ở quân khu Quảng Châu. Lần đầu tiên anh dùng thực lực của mình giành thắng lợi, vì vậy mới cùng lãnh đạo quân khu uống suốt cả đêm. Lần thứ hai lại là vào đêm tân hôn của anh, uống tới hơn mười giờ mới thôi.
Rốt cuộc, vẫn phải nhờ tài xế của Phùng Nghị đưa Phùng Mộ Huân về biệt thự.
Phùng Mộ Huân lảo đảo vào cửa, không thấy Vu Sính Đình trong phòng khách, trong lòng anh nhất thời có cảm giác căng thẳng. Anh vào phòng ngủ ở trên tầng, vừa lúc thấy Vu Sính Đình đang sửa lại chăn đệm.
Lúc này, khuôn mặt Phùng Mộ Huân đỏ bừng, anh nhìn cô chằm chằm. Hai người nhìn nhàu trong chốc lát, trong mắt Vu Sính Đình có vẻ cảnh giác, cô tóm chặt vạt áo ngủ, căng thẳng nhìn anh.
Anh bước vào, lập tức cả căn phòng nồng mùi rượu.
Phùng Mộ Huân bước tới, nghi hoặc hỏi cô: “Em định đi đâu?”
“Phùng Mộ Huân, em muốn sang phòng bên ngủ, anh uống say rồi, đi tắm trước đi.” Nói xong, cô cúi đầu không nhìn anh, tự mình gấp một chiếc chăn đơn lại rồi lấy một chiếc gối ở đầu giường. Nói thật, lúc này cô nhìn Phùng Mộ Huân mà lại có cảm giác sờ sợ, ngay cả lúc gấp chăn, ngón tay cũng hơi run run. Cô không biết tại sao mình lại như vậy, chỉ là không thể nào thuyết phục được mình chính thức mở rộng lòng đón nhận anh.
Phùng Mộ Huân lạnh mặt giật lại cái chăn trong tay cô, quăng mạnh xuống đất.
“Em không được đi đâu hết!” Dường như anh thật sự say rồi, cả người chao đảo, lời nói và hành động đều khác thường, như đã biến thành người khác vậy. Phùng Mộ Huân mọi ngày có thể giữ được vẻ bình tĩnh, phong thái điềm đạm quân tử, còn lúc này, cả người anh toát ra vẻ lạnh lùng nguy hiểm.
“Anh đúng là vô lý.” Cô nói xong liền bước ra phía cửa.
Phùng Mộ Huân vội vã bước đến chặn cô lại, trong lòng anh thật sự sợ Vu Sính Đình đi, nhưng lại mở miệng nói: “Anh vô lý đấy, đúng như em nói đấy, anh tính toán kĩ càng, vất vả lắm mới có được em, vậy mà em vội vàng muốn quay lại bên hắn, anh nói cho em biết, em đừng hòng! Em là vợ của anh, cho dù em ra ngoài ở, chúng ta vẫn là vợ chồng! Phùng Mộ Huân anh muốn loại phụ nữ nào mà không được, em nghĩ không có em thì anh không chịu được sao?”
Nghe tới câu cuối cùng của anh, lồng ngực Vu Sính Đình như bị trúng một đao, vô cùng khó chịu. Cô thở dài, thật sự không muốn cãi nhau với anh trong đêm nay nên đành phải đi qua anh, nhặt chiếc chăn dưới đất lên rồi định quay sang phòng bên cạnh.
Vậy mà Phùng Mộ Huân liền giật đồ trong tay cô lại, ném s