Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tự Nguyện

Tự Nguyện

Tác giả: Từ Liễm

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1111 lượt.

phút chốc, Phùng Mộ Huân đã hoàn toàn tỉnh táo. Bình tĩnh nói xong, anh đưa tay lau nước mắt cho cô nhưng lại bị Vu Sính Đình hất ra.
Vu Sính Đình lau nước mắt rồi kéo chăn che kín mình, viền mắt đỏ hoe, cô chỉ vào tấm chăn dưới đất rồi nói: “Thế thì anh ra ngoài ngủ đi.”
Vu Sính Đình nghe xong liền sựng lại, cô đứng dậy, vào phòng thay quần áo.
Thấy Vu Sính Đình vẫn lạnh nhạt với mình, Phùng Mộ Huân cũng không để bụng. Anh chủ động lau dọn bàn ăn, rồi vào nhà bếp rửa bát. Xong việc, thấy Vu Sính Đình đang ngồi trên sô pha đọc sách, anh chủ động bước tới: “Anh đã xin nghỉ cho đám cưới nên giờ không phải về đơn vị, đến lúc anh phải đi làm lại, sẽ có giúp việc đến lo cơm nước cho em. Hôm nay thì mình về quân khu thăm bố anh một chuyến.” Theo lẽ thường, ngày đầu tiên sau đám cưới là phải đến nhà bố mẹ. Ngày hôm qua xảy ra chuyện như vậy, Phùng Tranh Hiến cũng nhìn thấy, mà Hứa Diễn Thần còn đuổi theo xe hoa, cho dù ông không tận mắt nhìn thấy thì cũng sẽ có người khác kể cho ông nghe.
Dọc đường đi, Phùng Mộ Huân không chủ động nói chuyện với cô, thậm chí còn chẳng cười với cô lấy một lần. Dường như Vu Sính Đình đã thích ứng được với bầu không khí trong xe, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe tiến vào quân khu, đến trước một tòa nhà được sơn màu trắng. Lên bậc thang, đợi cảnh vệ mở cửa, hai người cùng nhau bước vào. Lúc này, Phùng Tranh Hiến đang nói chuyện với mẹ của Phùng Nghị.
“Bố.” Phùng Mộ Huân chào một tiếng rồi quay sang phía Phùng Mỹ Dao ở bên cạnh: “Cô, cô cũng ở đây ạ?”
Phùng Mỹ Dao là mẹ của Phùng Nghị.
Sớm biết hôm nay họ sẽ đến, Phùng Tranh Hiến cười: “Hai đứa đến rồi à?”
“Bác Phùng…” Vu Sính Đình phát hiện ra mình không đổi cách xưng hô, liền vội vàng sửa: “Bố, cô ạ.”
Một tiếng bố này khiến Phùng Tranh Hiến vô cùng vui vẻ, anh đáp: “Haiz…rốt cuộc cũng gọi bố rồi, lại đây ngồi nào.”
Phùng Mộ Huân nắm tay Vu Sính Đình, cùng ngồi xuống ghế sô pha. Rồi Phùng Tranh Hiến cười: “Bố còn nhớ, hồi ở đại viện, Sính Đình chỉ cao đến mép bàn.” Nói đến đây, ông đưa tay nâng đến tầm mép bàn, lại tiếp tục nói: “Thủ trưởng nói muốn gả Sính Đình cho Mộ Huân nhà mình, bố bảo con gọi bố là bố, con liền khóc òa lên, nhất quyết không chịu gọi, còn nói là con đã có bố rồi. Thế mà đã mấy chục năm, cuối cùng cũng được nghe con gọi một tiếng bố.”
Vu Sính Đình xấu hổ cười, gương mặt cũng hơi đỏ lên. Phùng Mộ Huân nghe câu chuyện ấy cũng thấy vui hơn.
Phùng Mỹ Dao thấy Vu Sính Đình không có vẻ gì khác thường, chỉ cười cười với cô.
Hai người nói chuyện với Phùng Tranh Hiến khá lâu, bỗng dưng Phùng Mỹ Dao quay ra nói với Vu Sính Đình: “Sính Đình, lại đây một chút, cô có lời muốn nói với cháu.”
Hai người đến gian phòng ở ngay cạnh, Phùng Mỹ Dao ngồi xuống chiếc sô pha đơn cạnh cửa sổ, chỉ vào chỗ bên cạnh và nói: “Sính Đình, lại đây ngồi đi, đừng căng thẳng thế.”
Dường như Vu Sính Đình đã đoán được chuyện Phùng Mỹ Dao muốn nói. Cô đi về phía trước, im lặng ngồi xuống, chỉ nhìn Phùng Mỹ Dao chứ không nói gì.
“Sính Đình, cô với mẹ cháu cũng quen biết lâu rồi, chuyện trước kia của cháu, cô không nói nhiều nữa, cô biết cậu bạn trai trước đây của cháu, nhưng bây giờ đó là chuyện quá khứ rồi, cô không nhắc lại. Chuyện ầm ĩ hôm qua, mọi người đều biết cả, cô không rõ người kia có ý gì, cô nói chuyện tuy không dễ nghe nhưng cũng là vì muốn tốt cho cháu và Mộ Huân. Bây giờ, cháu và Mộ Huân đã kết hôn rồi, cô hy vọng cháu có thể toàn tâm toàn ý với nó, vợ chồng hòa thuận mới tốt. Mẹ Mộ Huân mất sớm, từ đó đến giờ nó vẫn tự lập, hai đứa ở với nhau, cháu quan tâm đến nó một chút, cũng nên thông cảm cho nó.” Phùng Mỹ Dao là người khôn khéo, vừa liếc mắt là đã phát hiện ra giữa hai người có gì đó là lạ. Lời nói của Phùng Mỹ Dao như một cú áp đảo tinh thần với Vu Sính Đình, gián tiếp nhắc cô nên ổn định cuộc sống với Phùng Mộ Huân, tốt nhất đừng nên làm chuyện vô ích.
Sắc mặt Vu Sính Đình nhợt nhạt đi đôi phần, để ngăn Phùng Mỹ Dao nói tiếp, cô gật đầu cho có lệ.
Phùng Mỹ Dao có vẻ hài lòng, cũng gật đầu: “Ừ, thấy thái độ của cháu thế này là cô yên tâm rồi, Mộ Huân đối xử với cháu thế nào, trong lòng cháu cũng rõ rồi đấy. Cô nghe thằng Nghị nhà cô nói, chỉ cần là chuyện của nhà cháu, Mộ Huân đều vô cùng để ý. Bí thư Mạt là ai chứ, đến cửa nhà ông ấy còn khó đến ấy.” Lời này của Phùng Mỹ Dao là muốn nói đến quan hệ gắn bó giữa hai nhà.
Sao mà Vu Sính Đình không nghe ra chứ, cô yên lặng nghe bà nói hết, không đáp một từ.
Lúc này, bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa, Phùng Mộ Huân đẩy cửa vào và cười nói: “Cô, bố cháu bảo cháu vào gọi hai người ra ăn cơm.”
Anh nghiêng đầu nhìn Vu Sính Đình, thấy cô có vẻ buồn buồn liền thong thả bước tới, nắm tay cô rồi hỏi Phùng Mỹ Dao: “Hai người nói chuyện gì thế ạ?”
“Không nói gì, chỉ mong hai đứa sống hạnh phúc thôi, nhanh nhanh cho anh trai cô bế cháu, cháu trai cháu gái đủ cả mới là viên mãn.”
Phùng Mộ Huân cười cười, cúi đầu nhìn Vu Sính Đình: “Chuyện này thì không vội, bọn cháu vẫn còn trẻ.”
Phùng Mỹ Dao cười trêu: “Ầy ầy ầy, t