Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1095 lượt.
cô là anh đã có thể đoán được cô muốn làm gì. Cuối cùng, Phùng Mộ Huân dựa vào cửa sổ cười lạnh, lại lấy di động ra, trầm mặt gọi cho Phùng Nghị.
Lúc Vu Sính Đình đến sân bay, Ngụy Tử đứng một mình ở chỗ trống và vẫy tay với cô, bên cạnh là Hứa Diễn Thần và Quan Hân Nhiên.
Cô cười, chạy về phía Ngụy Tử.
Hứa Diễn Thần nghiêng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp: “Đến rồi à.”
“Vâng.”
Thấy cô gật đầu, đột nhiên Hứa Diễn Thần cười ha hả: “Anh cứ nghĩ hôm nay em sẽ không đến.”
Không muốn nói chuyện cũ với Hứa Diễn Thần, Vu Sính Đình cúi đầu nói: “Hai anh bảo trọng nhé, ở đó phải chăm sóc cho nhau.”
Ngụy Tử bước tới, vỗ vai cô: “Yên tâm, hai đại lão gia đây đương nhiên có thể tự lo cho mình. Không biết chúng ta còn có cơ hội gặp lại không.”
Vu Sính Đình che miệng cười, “Anh lắm điều thật.” Nói đến đây, hình như cô nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc, bên cạnh còn có một thằng bé. Người đàn ông kia rất giống Vu Hàn Sinh, bố cô, khiến cô bất giác kiễng mũi chân nhìn theo vài lần.
Ngụy Tử cốc đầu cô, “Nhìn gì đấy?”
Vu Sính Đình hẩy tay anh ta, liếc mắt nói: “Không có gì.”
Về phần Quan Hân Nhiên, hai mắt cô nàng đỏ hoe, ôm Ngụy Tử khóc một lúc lâu rồi lại nhìn về phía Hứa Diễn Thần.
Vậy mà Hứa Diễn Thần vẫn quay đi, không nhìn cô ta.
Sau khi chào tạm biệt, Hứa Diễn Thần và Ngụy Tử chuẩn bị vào làm thủ tục. Cô đứng ở đại sảnh, nhìn bóng lưng Hứa Diễn Thần từ từ biến mất, lại cười cười vẻ khó hiểu, cuối cùng cúi đầu thở một hơi dài, trong lòng đột nhiên nhẹ nhõm rất nhiều.
Cuối cùng, cô tự dặn mình, thì ra có một số việc thật sự có thể nhìn thấu chỉ trong nháy mắt.
Lúc này, đã có người chứng kiến cảnh tượng này, liền lập tức gọi điện thoại báo cáo cho Phùng Mộ Huân.
***
Tạm biệt Hứa Diễn Thần và Ngụy Tử, Quan Hân Nhiên chủ động muốn đưa cô về, thuận đường đưa cô đến xem một chỗ. Vu Sính Đình cũng không từ chối.
Quan Hân Nhiên lái xe đưa cô đến khu Tứ Hoàn quen thuộc, đó là khu mà Hứa Diễn Thần mua nhà lúc trước.
Có một chiếc xe bám theo Quan Hân Nhiên từ sân bay về đến Tứ Hoàn, nhìn Vu Sính Đình và Quan Hân Nhiên lên tầng, người lái xe lấy điện thoại ra báo cáo với Phùng Mộ Huân.
Nghe xong, Phùng Mộ Huân im lặng một lát rồi mới lên tiếng dặn dò: “Ừ, được rồi, cậu cứ chờ ở đó một lúc, đợi cô ấy xuống thì đưa cô ấy về, cứ nói là tôi dặn.”
Ra khỏi thang máy, Quan Hân Nhiên móc chìa khóa ra mở cửa căn hộ. Hai người bước vào trong, căn phòng vẫn như trước, chỉ là đã có thêm vật dụng sinh hoạt. Quan Hân Nhiên nhìn quanh bốn phía, chợt nói: “Bất ngờ vì tôi đưa chị đến đây đúng không? Đây là nhiệm vụ anh Thần giao cho tôi, anh ấy nói căn hộ này từng được thiết kế theo ý chị, đáng tiếc đến cuối cùng…Anh Thần không có ý khác đâu, khoản nợ đã trả xong rồi, anh ấy chuộc nhà về rồi đây, cũng đã sang tên chị rồi, anh ấy nói không muốn nợ chị cái gì cả, căn hộ này chị muốn cho thuê hay bán cũng được, anh ấy không xen vào.”
Không đợi Vu Sính Đình từ chối, Quan Hân Nhiên liền cười: “Chị biết không, lúc đầu tư, tôi cũng kéo cả bố tôi vào, cuối cùng công ty rơi vào tình hình nguy cấp, anh Thần với Ngụy Tử chạy đôn chạy đáo đi liên hệ với khách hàng cũ, còn tìm thêm khách hàng mới, lúc đó cơ bản là đã khôi phục được công ty rồi. Không ngờ, đến cuối cùng, Phùng Mộ Huân lại khiến cho tâm huyết của anh ấy sụp đổ trong nháy mắt, hắn ta thật quá tàn nhẫn, chỉ cậy vào quyền lực, không từ thủ đoạn. Điều khiến tôi khó hiểu hơn là, tại sao chị biết sự thật rồi mà vẫn cưới anh ta như không có gì vậy, nói thật, tôi còn cảm thấy không đáng thay cho anh Thần. Chị có thể cho tôi biết, lúc đó chị nghĩ thế nào không? Đúng là có mới quên cũ.”
Vu Sính Đình nghe lời chỉ trích của Quan Hân Nhiên nhưng không lên tiếng đáp lại. Cô không ngờ, giữa họ có mấy tầng ngăn trở, mà đều do Phùng Mộ Huân dựng lên.
Sắc mặt Vu Sính Đình trầm xuống, cô suy tư trong chốc lát rồi đi về phía trước vài bước, nhìn Quan Hân Nhiên và nói: “Chồng tôi làm ra chuyện này với công ty cô quả thật là anh ấy sai, tôi cũng đã nói chuyện với anh ấy. Tôi thật sự không phải là muốn giải thích gì thay anh ấy, chuyện cũng xảy ra rồi, tôi bất lực, huống hồ tôi với Phùng Mộ Huân đã kết hôn rồi, tôi cảm thấy mình không nên vì tình cảm cũ mà cãi nhau với anh ấy, không vãn hồi được gì cả, mà sẽ còn ảnh hưởng đến người nhà và gia đình tôi, cho dù có cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Quan Hân Nhiên gật gù cười cười với cô, giọng nói không rõ là trào phúng hay bất đắc dĩ: “Được, chị thật biết lấy đại cục làm trọng, lúc nào cũng nói hộ cho chồng mình, luôn luôn dựa trên lập trường của chị. Phải rồi, giấy chứng nhận sở hữu ở trong ngăn kéo, cả chìa khóa nữa, chị tự đi mà xem, có muốn nhận căn hộ này hay không là chuyện của chị, tôi đã nhắn lại ý của anh Thần rồi.”
Vu Sính Đình vào căn phòng bên cạnh, nhìn thấy trên bàn có một khung ảnh, bên trong là bức ảnh cô chụp từ thời đại học. Trong ảnh, cô rất thuần khiết, mặc một chiếc áo gió màu vàng, cùng với chiếc quần jean ống rộng, thần thái như vậy lại khiến cô không nhịn được cười.<