Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1051 lượt.
g.
Đột nhiên, Hứa Diễn Thần gọi: “Đình Đình…”
Vu Sính Đình giật mình, “Dạ.”
Hứa Diễn Thần giơ ly rượu trong tay lên, nhìn thứ chất lỏng sóng sánh bên trong, rồi lơ đễnh nói: “Em còn nhớ không, lúc trước chúng ta còn bên nhau, anh chưa từng đưa em đến nhà hàng sang trọng lần nào. Có lần anh nhận được một đơn hàng, kết quả cũng khá khả quan, anh định đưa em đi chúc mừng, cuối cùng em lại nói em không thích chỗ nào cả. Anh nghĩ em đã quen ăn sơn hào hải vị rồi, cho nên mới không thiết chỗ nào hết, sau đó anh mới hiểu, thì ra em đang tiết kiệm thay anh. Chắc em không ngờ, lúc anh có khả năng đưa em đến những chỗ thế này, thì chúng ta đã chẳng còn như xưa nữa.”
Nói tới đây, Hứa Diễn Thần đột nhiên bật cười khẽ, lại nhấp một ngụm rượu, giọng điệu như thể đang cười nhạo mình: “Em còn nhớ không, anh giao số tiền thưởng đó cho em giữ hộ, tới lúc em trả lại, anh đã mua hai cái vé xem chương trình của Trương Học Hữu. Chạy đến khu kí túc của em, em cầm cái vé mà tay còn run run, còn lao vào lòng anh khóc. Em biết không, mỗi lần nhớ tới chuyện đó, anh lại cảm giác như được trở về thời điểm đó. Thời gian ở Thâm Quyến, anh vẫn luôn mang theo ảnh của em.”
Hẳn là do uống kha khá rượu, Hứa Diễn Thần càng nói càng nhiều, tất cả đều là nhắc lại kỉ niệm với Vu Sính Đình hồi đại học.
Vu Sính Đình sụt sịt mũi, sắc mặt trở nên ảm đạm, chỉ sợ đợi Hứa Diễn Thần nói xong thì mình cũng sẽ xót xa hoài niệm theo, “Diễn Thần, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, cũng đã qua cả rồi, con người phải hướng về phía trước, không nên ở nguyên một chỗ. Nếu hai chúng ta không nói chuyện công ty, vậy thì chuyện cá nhân trước kia cũng đừng nhắc tới được không?”
“Được, vậy Phùng Mộ Huân…có tốt với em không?”
Ánh mắt Vu Sính Đình khựng lại, cô nhìn anh ta và gật đầu: “Anh ấy rất tốt với em.”
“Vậy là tốt rồi. Anh vẫn nghĩ là anh ta ép em phải lấy anh ta. Bởi vì hôm hai người kết hôn, trông em cũng không vui.” Nói đến đây, Hứa Diễn Thần hơi cắn môi, miễn cưỡng cười với cô, nhưng trong mắt lại thoáng hiện vẻ hung hãn.
Vu Sính Đình khẽ cười, che đi vẻ bối rối trong mắt mình: “Sao có thể chứ. Nhanh thật đấy, chẳng mấy chốc mà lại hết đời.”
Hứa Diễn Thần gật đầu, không biết đáp lại lời cô như thế nào. Đúng lúc điện thoại của Vu Sính Đình rung lên.
Vu Sính Đình nhìn tên trên màn hình, lại nhìn Hứa Diễn Thần đang ngồi đối diện, gương mặt lộ vẻ khó xử, cô đứng dậy và đi tới bên cửa sổ, “A lô?”
Phùng Mộ Huân đang ngồi trên ghế làm việc hút thuốc, “Điểm Điểm, tối nay mình về quân khu đi, rạng sáng mai anh phải ra ngoài sắp xếp huấn luyện rồi. Em có cần anh đến đón không?”
Vu Sính Đình giật mình, gần như là bất giác trả lời: “Không cần đâu anh!” Nói đến đây, cô vỗ vỗ ngực, điều chỉnh tâm tình rồi hạ giọng nói: “Em đang thương lượng chuyện hợp tác với một vị khách, anh cứ làm việc của anh đi, tan làm em sẽ lái xe về, anh cũng về sơm sớm nhé.”
“Được rồi, em lái xe cẩn thận đấy.”
“Vâng.”
Cô vừa ngắt điện thoại thì Hứa Diễn Thần đứng dậy, đi về phía cô, “Phùng Mộ Huân gọi à?”
“Ừm, Diễn Thần, em về trước đây.”
Vu Sính Đình bước về phía cánh cửa, Hứa Diễn Thần bước nhanh hơn, mở cửa cho cô. Cô vừa ra đến cửa, Hứa Diễn Thần đột nhiên tóm chặt lấy cánh tay cô. Vu Sính Đình vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, dùng sức rụt tay lại nhưng không ngờ lại bị Hứa Diễn Thần tóm chặt hơn.
Vu Sính Đình cố giãy ra nhưng vẫn không có tác dụng, những vị khách đi qua nhìn họ bằng ánh mắt tò mò. Cô chỉ sợ Hứa Diễn Thần sẽ làm ra chuyện không hay ở đây, “Hứa Diễn Thần, anh có thể buông tay ra trước được không, ở đây có không ít người quen của em, họ mà thấy được e là sẽ hiểu nhầm.”
Nghe cô nói, Hứa Diễn Thần mới buông tay cô ra. Vu Sính Đình hít một hơi thật sâu, ổn định tinh thần rồi nói tiếp: “Chuyện hợp tác, em không hối thúc anh, anh có thể suy nghĩ kĩ rồi báo cho em biết. Nếu anh không yên tâm thì có thể tự mình tới thăm xưởng sản xuất của bên em, hoặc là đến công ty em cũng được. Lúc nào em cũng có thể tiếp.”
Hứa Diễn Thần khôi phục thần sắc, đột nhiên bật cười khẽ, thản nhiên nói: “Được, đợi anh suy nghĩ xong, anh sẽ bảo trợ lý liên lạc với em.”
Dù sao thì hai người họ vẫn còn cơ hội gặp lại.
…
Hành động lạ thường của Hứa Diễn Thần khiến Vu Sính Đình vô cùng sợ hãi. Đối với chuyện hợp tác lần này, Vu Sính Đình không dám chắc phần thắng. Hứa Diễn Thần quanh co như vậy chỉ đơn giản là vì muốn cho cô biết anh ta đang sống thế nào, nói như vậy thì không phải chỉ đơn thuần là muốn làm khó cô.
Vu Sính Đình đến trung tâm thương mại mua mấy món đồ để thay, vào siêu thị mua chút hoa quả và nguyên liệu nấu ăn. Lái xe đến quân khu, để lính gác kiểm tra xong giấy tờ tùy thân xong cô mới được qua cổng.
Xuống xe, cô xách túi định lên tầng, đột nhiên có vị sĩ quan đón lấy mấy túi đồ trong tay cô và nói: “Chị dâu, để em xách hộ chị cho.”
Vu Sính Đình cảm kích nói: “Cảm ơn anh.”
“Thủ trưởng bọn em có biết chị đến không?”
“Biết đấy, anh ấy gọi tôi đến mà.”
“Gần đây thủ trưởng mệt mỏi lắm, không ngờ chị chu đáo thật đấy