The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tự Nguyện

Tự Nguyện

Tác giả: Từ Liễm

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1044 lượt.

hôm nay! Đình Đình, em nghĩ là tại sao anh lại trở về? Là anh không buông bỏ em được, anh không tin em đã quên hết bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta. Sáu năm, chúng ta bên nhau sáu năm, em với hắn thì được bao lâu? Em dám nói em thật sự yêu hắn không?”
Hứa Diễn Thần càng nói càng kích động, lúc nhắc đến ba chữ Phùng Mộ Huân, anh ta gần như nghiến răng nói.
Vu Sính Đình lắc đầu nói: “Hứa Diễn Thần, anh vẫn chưa rõ sao? Thật ra anh trở về vốn không phải vì em, chỉ vì anh không cam tâm bị bố mẹ em khinh thường cho nên mới cố gắng chứng minh bản thân, nhưng điều đó không sai. Đúng là Phùng Mộ Huân nhằm vào sự nghiệp của anh, đó là lỗi của anh ấy! Còn anh thì không sai, anh trở về muốn cho em thấy Hứa Diễn Thần của ngày hôm nay không tệ, anh chọn công ty của bố em để hợp tác, không phải là muốn gián tiếp để ông ấy biết điều này sao?”
Lúc này, Vu Sính Đình nhìn chằm chằm Hứa Diễn Thần và tiếp tục nói: “Chuyện của hai chúng ta đã kết thúc rồi, đó đã là chuyện của mấy năm trước. Cho dù không có Phùng Mộ Huân thì chúng ta cũng không thể đi đến cùng được. Trên đời này không có chuyện gì là không thể cả. thời gian có thể thay đổi tất cả, hơn nữa bây giờ em thực sự yêu Phùng Mộ Huân, em muốn cùng anh ấy sống đến già. Thật ra sáu năm cũng chẳng thể chứng minh được gì cả, anh phải thử thì mới có thể quên được, nói không chừng, chỉ là do anh quá chấp nhất mà thôi.”
Nói xong lời cuối cùng, Vu Sính Đình thở dài. Cuối cùng thì cô cũng có thể nói ra toàn bộ tâm tư của mình. Giây phút Hứa Diễn Thần nói chia tay với cô, cô đã biết hai người họ không còn khả năng nào nữa rồi.
Hứa Diễn Thần nhìn cô, vừa vỗ tay vừa gật gù: “Nói cho cùng, lời này của em đã khiến tim anh chết hoàn toàn rồi. Về hợp đồng, phiền em gửi một bản vào mail cho anh, anh sẽ cho tổng công ty xem, cứ vậy đi.”
Vu Sính Đình và Hứa Diễn Thần cùng vào một phòng trà trong trung tâm thương mại bàn bạc chi tiết. Xong việc, Hứa Diễn Thần đưa Vu Sính Đình trở lại công ty. Hai người đồng thời xuống xe, Vu Sính Đình đi giày cao gót nên hơi loạng choạng, Hứa Diễn Thần vội đưa tay đỡ cô. Đợi cô đứng vững, anh ta mới đóng cửa xe lại.
Cô hít một hơi, vỗ vỗ ngực, rồi tự nhiên cười. Hôm nay đã có thể trút bỏ tâm sự, ngày mai đến công ty cô cũng đã có thể báo tình hình với các cổ đông rồi.
Vừa quay người định vào công ty cất hợp đồng, cô liền nhìn thấy xe của Phùng Mộ Huân ở phía trước, đột nhiên ngẩn người ra.
Bầu trời rọi xuống vài ánh chiều tà vụn vặt, Phùng Mộ Huân bình tĩnh ngồi trong xe, hai tay đặt trên vô lăng, ánh mắt nhìn cô chằm chằm.






Vu Sính Đình không thể ngờ Phùng Mộ Huân lại đến công ty đón cô thật. Ngồi trong xe, ánh mắt Phùng Mộ Huân không có bất cứ vẻ khác thường nào.
Lúc này, Hứa Diễn Thần đi đến chỗ cô, dường như định nói gì đó với cô, nhưng vừa thấy Phùng Mộ Huân xuống xe liền dừng bước.
Phùng Mộ Huân mở cửa xe, thân mình cao lớn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt sáng nhưng lạnh lùng. Vu Sính Đình tới cạnh anh, kéo tay anh và nhỏ giọng nói: “Mộ Huân, sao anh không gọi điện báo em biết trước?”
Phùng Mộ Huân cúi đầu, nhìn cô bằng ánh mắt thản nhiên, sau đó đưa mắt nhìn Hứa Diễn Thần.
Tình địch đối diện, mắt đỏ ngầu.
Vu Sính Đình không yên lòng nhưng vẫn gật đầu, “Vâng.”
Hai vợ chồng đang định lên xe thì chợt Hứa Diễn Thần gọi: “Đình Đình.”
Vu Sính Đình xoay người, nghi hoặc nhìn Hứa Diễn Thần thì liền nghe thấy anh ta nói: “Ngày mai anh sẽ bảo thư ký liên lạc với em, chúng ta thương lượng lại chi tiết chuyện hợp tác.”
Lúc anh ta nói điều này, ánh mắt vui vẻ liếc Phùng Mộ Huân một cái, trong mắt là vẻ khiêu khích rõ ràng.
Vu Sính Đình gật đầu, “Được.”
Lúc này, vẻ mặt Phùng Mộ Huân lạnh như băng, anh mở cửa xe cho cô rồi lên xe ở cửa kia. Cả chặng đường, anh chỉ tập trung lái xe, không nói với cô một câu nào.
Gió rít bốn phía, bên ngoài, mưa táp thẳng vào cửa kính xe. Khung cửa mở nên vài hạt mưa hắt vào trong, Vu Sính Đình vội vàng đóng cửa xe rồi nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Phùng Mộ Huân mím chặt môi, nhìn về phía trước không chớp mắt, gương mặt điển trai giờ này lạnh lùng mà cứng ngắc như băng đá.
Dọc đường đi, cô vẫn suy nghĩ xem nên giải thích chuyện này với anh thế nào. Chẳng mấy chốc, Phùng Mộ Huân đã lái xe về đến khu biệt thự tân hôn của hai người.
Bởi không mang ô nên Phùng Mộ Huân lái thẳng vào hầm đỗ xe. Ấn thang máy, vào cửa, Phùng Mộ Huân lôi điện thoại ra đưa cho Vu Sính Đình, nói: “Lập tức hủy bỏ vụ hợp tác với Hứa Diễn Thần.”
Vu Sính Đình mấp máy môi, dường như không thể hỏi rõ ràng được: “Phùng Mộ Huân, anh…anh có ý gì?”
Phùng Mộ Huân không để tâm đến lời nói của cô, chỉ nghiêm mắt giải thích: “Xem ra em vẫn chưa rõ ý của anh. Anh bảo em gọi điện thoại cho thư ký ngay lập tức, dặn cậu ta hủy bỏ vụ hợp tác với Hứa Diễn Thần đi.”
Nói xong, Phùng Mộ Huân ngồi xuống ghế cạnh bàn trà, lấy ra một chai nước khoáng uống vài ngụm rồi thản nhiên nói: “Công ty em bị tổn thất bao nhiêu, nói anh biết,