Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1045 lượt.
.” Dọc đường đi, viên sĩ quan giúp cô xách hết đồ. Vu Sính Đình định mời anh ta ăn một bữa, không ngờ đối phương bỏ chạy nhanh như chớp.
Vu Sính Đình mở túi ni lông, lấy hoa quả và sữa mới mua bỏ vào tủ lạnh.
Làm xong, cô lấy quần áo mới mua để đi tắm. Trong phòng tắm có lắp bình nóng lạnh, còn cả một bồn tắm mới tinh, hẳn là Phùng Mộ Huân lắp thêm để đón cô đến, chứ bình thường anh toàn tắm nước lạnh.
Tắm xong, cô mặc áo ngủ, đứng trước cửa lau tóc, đúng lúc Phùng Mộ Huân về.
“Sao muộn thế này mới về?”
“Anh vừa dự cuộc họp của sư đoàn, bàn vài việc, tại đang chuẩn bị có đợt huấn luyện.”
“Anh lại phải ra ngoài à?”
Anh hé miệng cười, chớp mắt nhìn cô, khẽ vuốt sống mũi cô một cái rồi dịu dàng nói: “Còn chưa xác định thời gian. Sao? Em không nỡ xa anh hả?”
Vu Sính Đình mấp máy môi, dời ánh mắt đến chỗ khác, không để ý đến anh.
Lúc này, ánh mắt Phùng Mộ Huân ngưng lại, anh đến cạnh cô, cầm khăn lông cẩn thận lau tóc cho cô: “Điểm Điểm, lấy anh có phải khiến em thiệt thòi không?” Giọng nói anh mang theo đôi phần áy náy.
Vu Sính Đình nói, “Không thiệt, bao lâu em cũng chờ được.”
Anh thở dài, tiếp tục nói: “Cái nghề này của anh, thời gian ở bên em thật sự quá ít, có điều chỉ cần có thời gian là anh sẽ về nhà với em đúng giờ.” Nói xong, anh lấy máy sấy lại, bật nấc phù hợp, vén tóc phủ trên trán cô ra sau tai rồi kiên nhẫn sấy tóc cho cô.
Tiếng máy sấy phù phù chặn ngang cuộc trò chuyện của hai người. Phùng Mộ Huân nhẹ nhàng sấy tóc cho cô, anh có thể nhìn ra, hôm nay Vu Sính Đình có tâm sự.
Vu Sính Đình giấu Phùng Mộ Huân chuyện gặp Hứa Diễn Thần, chỉ vì Hứa Diễn Thần là đề tài nhạy cảm giữa họ, cho nên chỉ cần cô nhắc đến tên Hứa Diễn Thần là Phùng Mộ Huân sẽ trở nên khác thường. Vu Sính Đình thầm nghĩ, dù sao mấy ngày nữa Hứa Diễn Thần cũng về Thâm Quyến rồi, không cần lo lắng nhiều như vậy.
Sấy khô tóc xong, anh chải qua cho cô, rút phích cắm rồi đặt máy sấy lại chỗ cũ.
Nhìn hành động săn sóc của anh, đột nhiên Vu Sính Đình thất thần ôm thắt lưng anh, khẽ khàng nói: “Mộ Huân, cảm ơn anh.” Cảm ơn anh đã ở bên cạnh em.
Phùng Mộ Huân cúi đầu nâng cằm cô lên, thì thầm nói: “Muốn báo đáp anh? Phải không?”
“Thế anh muốn báo đáp gì?”
Phùng Mộ Huân nhìn cô bằng ánh mắt điềm nhiên, ôm chầm lấy cô rồi đột ngột hôn cô, nụ hôn nóng rẫy chiếm cứ miệng cô, anh đẩy hàm răng cô ra, triền miên một lúc lâu. Sau khi anh buông cô ra, Vu Sính Đình tưởng anh định ném cô lên giường chiến đấu tiếp, vậy mà Phùng Mộ Huân lại chỉ cúi xuống, khẽ cắn bờ môi cô. Anh đưa tay đặt lên ngực cô, nghiêng đầu nói bên tai cô: “Anh không cần gì cả, chỉ cần em toàn tâm toàn ý với anh.”
Vu Sính Đình rụi vào lòng Phùng Mộ Huân, cười nói: “Em còn chưa đủ toàn tâm toàn ý với anh sao?”
Phùng Mộ Huân khẽ cười, đưa tay vuốt tóc cô rồi bất ngờ ôm ghì lấy thắt lưng cô, cúi đầu hôn lên trán cô và đáp: “Chưa đủ.”
Đến đêm, Phùng Mộ Huân có vẻ thô bạo hơn, mỗi một lần đều vào tới tận cùng, khiến Vu Sính Đình vô cùng khó chịu.
“Điểm Điểm, nhìn anh.” Dưới ánh đèn mờ nhạt, Phùng Mộ Huân đỡ gáy Vu Sính Đình, ép cô phải đối mặt với anh. Đôi con ngươi đen láy và ánh mắt sắc lẹm như cái động sâu hun hút muốn lôi cô vào trong, cùng lúc đó, tốc độ thân dưới cũng tăng lên nhanh.
“Mộ Huân … a…” Vu Sính Đình vừa hổn hển gọi được một tiếng lại liền thét lên vì đau, móng tay bấu chặt vào da thịt anh.
Cô mơ màng nói: “Mộ Huân, Mộ Huân.” Giọng nói của Vu Sính Đình lúc này đã trở nên mềm nhũn, mọi lời nói gần như đều do Phùng Mộ Huân dẫn dắt, như thể cô có bao nhiêu sức lực đều phải lôi ra hết, khiến cô thật sự chìm trong khoảnh khắc cuồng dại này.
Một lần rồi lại một lần húc mạnh, cơ thể Phùng Mộ Huân di chuyển với tốc độ nhanh hơn, nhưng dường như thế nào cũng không đủ, anh muốn mọi nơi trên cơ thể cô đều ghi lại ấn ký của anh.
Tới phút cuối cùng, Phùng Mộ Huân hừ một tiếng nặng nề, lưu lại thứ gì đó trong cơ thể cô.
Tất cả đều do Phùng Mộ Huân nắm quyền chủ đạo và hoàn thành, không ai có thể hiểu được tâm trạng lúc này của anh. Anh muốn nhìn thấy dáng vẻ bất lực của Vu Sính Đình dưới thân anh, dường như khi đó anh sẽ là một cái cây cứu mạng cô, chỉ có thế thì cô mới không rời khỏi anh.
Đêm nay, anh vô cùng thỏa mãn.
Giây phút sung sướng trôi qua, Phùng Mộ Huân giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, dựa vào thành giường hút thuốc. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, bâng quơ nghịch cái bật lửa, một tay kẹp điếu thuốc, thản nhiên hút một hơi rồi lại chậm rãi nhả khói. Xuyên qua làn khói trắng, thần sắc của anh chìm trong khoảng sáng tối lờ mờ. Cảm giác người bên cạnh động đậy, Phùng Mộ Huân đưa mắt nhìn, chỉ thấy Vu Sính Đình chui đầu vào chăn ho khan mấy tiếng.
Anh cúi đầu nhìn, tấm ga giường đã nhăn nhúm kinh khủng. Một lát sau, Phùng Mộ Huân rụi bỏ điếu thuốc, vẻ mặt điềm tĩnh, cúi người kéo chăn xuống. Nhìn mái tóc bù xù của cô lộ ra, anh lại kéo chăn xuống thấp hơn, vén tóc ra sau tai cô, hôn lên bả vai cô rồi dịu dàng hỏi: “Cò