Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1070 lượt.
mọi sự nhẫn nại đều biến mất vào giờ khắc này. Ánh mắt Phùng Mộ Huân khóa chặt lấy cô, đôi mắt lóe ra vẻ tức giận kinh khủng. Nhưng chỉ giây lát, anh lạnh lùng nói: “Vu Sính Đình, tôi điên rồi mới hao tổn tâm tư cưới cô!”
Vu Sính Đình bị lời nói của anh làm cho tức giận đến mức không nói nổi. Lời nói của Phùng Mộ Huân như cây kim đâm vào ngực cô, cảm giác đau đớn lan khắp toàn thân chỉ trong nháy mắt.
Nói xong, Phùng Mộ Huân lập tức buông Vu Sính Đình ra, rồi lại thả ra một tiếng cười lạnh đầy hàm ý với cô. Anh sợ sẽ không khống chế được cơn giận của mình rồi lại tiếp tục ầm ĩ với cô. Lướt qua Vu Sính Đình, anh mở cửa rồi rời đi.
Vu Sính Đình cắn răng, không cam lòng liền đuổi theo: “Phùng Mộ Huân!”
Phùng Mộ Huân vẫn điềm tĩnh, không để ý đến cô, ra khỏi thang máy rồi tiếp tục đi về phía trước.
Cô chạy theo sau vài bước. Bên ngoài đang đổ mưa, cô nhìn thấy anh mở cửa lên xe.
Vu Sính Đình hét lên: “Phùng Mộ Huân, anh xuống đây cho em!” Cô chạy theo sau nhưng Phùng Mộ Huân vẫn lạnh lùng như không nghe thấy gì, khởi động xe rời đi.
Cô lẻ loi đứng trong mưa nhìn chiếc xe của Phùng Mộ Huân biến mất khỏi ngã tư đường. Bỗng nhiên, cô ngồi thụp xuống ôm mặt, không kiềm chế được mà òa khóc nức nở.
Vu Sính Đình ngồi trong mưa một hồi lâu, cô giúp việc vội cầm ô chạy ra ngoài, đứng đằng sau che cho cô.
Trở lại phòng, Vu Sính Đình run rẩy đi vào phòng tắm. Cô giúp việc cũng đem thuốc cảm lạnh lên, rót cho cô một ly nước ấm rồi đặt lên bàn.
Tắm rửa xong ra ngoài, cô ngồi trên giường như mất hồn. Cửa phòng mở ra, cô giúp việc đi vào, đưa cho cô viên thuốc với ly nước ấm rồi nói: “Vừa rồi tôi ở trong bếp, nghe hai cô cậu cãi nhau nên không ra.”
Nói tới đây, bà thở dài, “Đây là lần đầu tiên tôi thấy hai người cãi nhau đấy. Không sao đâu, vợ chồng nào mà không có lúc ầm ĩ chứ, một thời gian sau hai vợ chồng bình tĩnh lại rồi nói chuyện với nhau là ổn thôi. Trong nhà không có gừng, thế nên tôi không nấu canh gừng cho cô được, mau uống thuốc cảm đi, không cẩn thận là cảm đấy.”
Vu Sính Đình nhận lấy viên thuốc, chiêu nước rồi cảm kích nói: “Cảm ơn cô.”
Cuối cùng thì Vu Sính Đình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Hợp tác thành công, có thể dễ bề ăn nói với các cổ đông rồi.
.
Có điều, cùng lúc đó, Phùng Mộ Huân đang ở chỗ Phùng Nghị uống rượu. Phùng Nghị vừa nghe xong điện thoại liền báo cáo với Phùng Mộ Huân: “Anh, người của em vừa gọi điện đến, chị dâu với thằng ranh kia vẫn đi với nhau. Hôm nay hai người đó còn đến xưởng sản xuất, tranh thủ ăn cơm, chắc hợp đồng cũng đã bàn xong rồi đấy. Sau đợt này là thằng ranh kia sẽ về trụ sở chính.”
Thật ra, ngày Hứa Diễn Thần về thành phố, Phùng Nghị cũng biết. Lúc ấy, anh ta không để ý, trong lúc tụ họp anh em lỡ mồm nói ra. Phùng Mộ Huân ngồi bên cạnh nghe thấy, sắc mặt dù không có gì khác thường nhưng lại dặn Phùng Nghị cho người giám sát động tĩnh của Hứa Diễn Thần. Anh mơ hồ cảm thấy lần này Hứa Diễn Thần trở về không chỉ đơn giản vì việc hợp tác.
Sắc mặt của Phùng Mộ Huân tối đi, anh lạnh lùng cười một tiếng rồi lại ngửa cổ uống cạn rượu trong cốc.
Phùng Nghị biết tâm trạng anh không tốt nên thử khuyên: “Anh, em bảo này, anh đã lấy được về tay rồi mà sao còn lo lắng?”
Phùng Mộ Huân không đáp lời, chỉ siết chặt cái cốc trong tay, sắc mặt cũng trở nên u ám. Anh đã sớm đoán được rằng cô sẽ không nghe lời, quả nhiên là cô vẫn gặp Hứa Diễn Thần. Không nhịn được nữa nên anh mới ầm ĩ một trận với cô, không ngờ, vào ngày chiến tranh lạnh thứ hai, cô vẫn làm như không có chuyện gì mà đi gặp Hứa Diễn Thần.
Phùng Mộ Huân vĩnh viễn không thể quên được vẻ mặt thất thần của Vu Sính Đình vì Hứa Diễn Thần. Hình ảnh cô dưới sự sắp xếp của mình mà chia tay với Hứa Diễn Thần, cô tựa vào lòng anh ta khóc đau đớn, cả khi họ kết hôn, ánh mắt Vu Sính Đình nhìn Hứa Diễn Thần, anh vẫn mãi ghi nhớ.
Từ lúc kết hôn, Hứa Diễn Thần vẫn luôn là trở ngại chen ngang giữa họ. Phùng Mộ Huân tưởng rằng, chỉ cần mình đối tốt với Vu Sính Đình thì cô sẽ cam tâm tình nguyện. Nhưng hôm nay, anh cảm thấy, như vậy cũng vô ích, lúc đầu đầy tin tưởng rồi sau cũng lại thất bại. Phùng Mộ Huân phát hiện ra, mọi sự tự tin và lý trí của mình, khi ở trước mặt Vu Sính Đình đều như không tồn tại.
Từ đầu đến cuối, anh luôn muốn cả thể xác và trái tim cô đều thuộc về một mình anh.
***
Vu Sính Đình cùng Liêu Hải Lâm đi thăm Vu Hàn Sinh. Hai mẹ con nhìn bên bên mai tóc bạc trắng của Vu Hàn Sinh, cả sắc mặt kém của ông, thì trong lòng vô cùng khó chịu.
Ra khỏi trại tạm giam, tâm trạng của Liêu Hải Lâm mới tạm ổn, còn hai tháng nữa thôi là Vu Hàn Sinh được ra ngoài. Dạo gần đây, hai mẹ con chỉ liên lạc qua điện thoại, phần lớn thời gian Liêu Hải Lâm đều đến đoàn sắp xếp tiết mục ca nhạc. Có điều, tính cách Liêu Hải Lâm vốn mạnh mẽ, trong nhà đột nhiên xảy ra biến cố, khó tránh khỏi có người chỉ trỏ sau lưng, nói ra nói vào, rằng may mà có nhà họ Phùng chống lưng thì mọi chuyện mới được ổn thỏa. Giờ t