Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/769 lượt.
i của cô, hôn lên vành tai cô, như là đang tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Cố cắn răng, ngẩng đầu lên nhìn anh nói: “Tổng giám đốc và chủ tịch hội đồng quản trị em đều có thể làm, nhưng em sẽ không lấy cổ phần của anh, anh cũng không được vứt bỏ em, có muốn nghĩ cũng không được.”
Anh nhìn khuôn mặt trang điểm bị nước mắt cả một buổi sáng làm cho phai hết, nhàn nhạt cười cười, hôn lên giọt nước mắt trên chóp mũi cô.
***
“Lâm tổng tài, nghe đồn tổng tài trước kia của Giang Lâm chồng của cô Giang Vũ Chính tháng trước mắc bệnh nguy kịch phải nhập viện. Xin hỏi có phải Giang tiên sinh vì bệnh nặng nên mới từ chức chủ tịch hội đồng quản trị của Giang Lâm không?” Trong buổi họp báo Hinh Ý tiếp nhận chức chủ tịch hội đồng quản trị của Giang Lâm, một phóng viên của báo thương mại đã hỏi.
Hinh Ý mặc một bộ đồ tây màu đen gọn gàng, khóe miệng khẽ cong lên, trả lời cẩn thận: “Đầu tiên xin chân thành cảm ơn những người bạn trong giới truyền thông đã quan tâm đến sức khỏe của tiên sinh nhà tôi, nhưng tuyệt đối không phải vì tin vịt về tình trạnh bệnh nguy kịch, anh ấy chỉ cần ở nhà nghỉ dưỡng thôi. Hơn nữa anh ấy cũng không rời khỏi hội đồng quản trị của Giang Lâm, mà chức vụ của tôi trong Giang Lâm cũng là do hội đồng quản trị thông qua.” Ánh đèn camera loang loáng không ngừng chiếu lên mặt Hinh Ý, mà cô cũng chỉ giữ một dáng vẻ bình thản.
Người đại diện bước ra nói đỡ: “Xin mời vị phóng viên kế tiếp.”
“Lâm tổng tài, bên ngoài truyền ra tin tức Giang tiên sinh là vì áp lực hai bên nhà họ Lâm và JL mới rời khỏi cương vị quản lí của Giang Lâm, xin hỏi có thật vậy không?”
“Không thể trả lời.” Hinh Ý vô cùng không kiên nhẫn với những câu hỏi không đúng chủ đề như vậy của phóng viên, nhẹ nhàng dùng ngón tay gõ gõ lên bàn, người đại diện lập tức phủ quyết: “Thời gian còn lại là do tổng giám đốc của Giang Lâm chúng tôi trả lời các câu hỏi của các vị phóng viên.”
Hinh Ý mặt không biểu cảm đứng lên, ánh đèn loang loáng toàn hội trường tập trung trên người cô.
Sau khi mở xong buổi họp báo đưa tin, cô lập tức như ngựa không dừng vó mở tiếp hội nghi cấp cao của Giang Lâm, hội nghi chặn đứng tất cả các hạng mục do Lâm Đạt Quảng phụ trách, còn sắp xếp lại các chức vụ quản lý có liên quan đến nhà họ Lâm, nói tóm lại là chỉ có giáng chức chứ không thăng chức.
Tất cả các quản lý, kể cả Hà Thư Mẫn và Lưu Dư Chân đều có chút kinh ngạc về vị tổng tài mới nhậm chức này, lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một tổng tài không hề bao che khuyết điểm như vậy.
Mà Lâm Đạt Quảng cầm đầu nhóm người nhà họ Lâm vốn tưởng rằng sau khi Giang Vũ Chính xuống đài, có Hinh Ý trong Giang Lâm thì bầu trời của nhà họ Lâm sẽ có ngày tốt đẹp, quả thật không nghĩ đến Hinh Ý trái lại tự hạ bệ người một nhà. Mỗi người đều rất tức giận nhưng lại không dám làm gì trong hội nghị, chỉ có thể đợi đến khi chấm dứt hội nghị sẽ bàn lại sau.
Hội nghị vừa kết thúc, Lâm Đạt Quảng liền theo chân Hinh Ý lên văn phòng tổng tài lầu 75, thư kí đóng cửa lại, Lâm Đạt Quảng liền không thể chờ đợi được mà chất vấn cố ngay: “Hinh Ý, cháu làm vậy là muốn đẩy người nhà họ Lâm chúng ta về đâu?”
Hinh Ý liếc nhìn ông ta, nặn ra một nụ cười trên mặt, nụ cười đúng tiêu chuẩn giao tiếp, “Chú, không phải các người từng nói muốn bảo vệ sự nghiệp của ba ba sao? Hiện tại cháu đã ngồi lên vị trí này, sự nghiệp của gia đình cháu sẽ bảo vệ, về phần các người…”
“Cháu thật là quá đáng.” Lão ta bày ra bộ mặt người lớn giáo dục con cháu, vốn cho rằng cô lên đài thì từ nay về sau sẽ trọng dụng người nhà họ Lâm, thật không ngờ lại bị chèn ép như vậy. Nhất định là do Giang Vũ Chính, tay của lão ta chăm chú đặt trên mặt bàn, nhất định là tên Giang Vũ Chính oan hồn bất tan đã xui khiến cô đối phó với người nhà.
“Đây là quá đáng sao? Vậy chú tự tay đẩy Vũ Chính xuống thì gọi là gì? Chú rõ ràng có thể níu lấy anh ấy nhưng lại không làm thì gọi là gì? Đó là ân huệ mà chú ban cho anh ấy sao?” Cô càng nói càng kích động, hung hăng trừng mắt đứng đối diện Lâm Đạt Quảng, đây là ông chú ruột của cô, ông chú ruột không hề có nhân tính của cô.
Lâm Đạt Quảng nhất thời nghẹn lời, cả buổi mới nói được một câu: “Đó là do nó… nó gieo gió gặp bão. Nếu không phải là nó thì anh cả sẽ không chết. Đó là sự thật.” Lão ta lớn tiếng gào lên với cô.
Cô thở thật mạnh một hơi, bình tĩnh nói: “Chuyện trước kia đều đã trôi