Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/569 lượt.

hôn mê lâu như vậy. Bởi vì căn bản không thể ăn uống nên chỉ dựa vào truyền dịch để duy trì chức năng cơ thể, cô chỉ có thể nhìn anh từng ngày từng giờ gầy đi. Lúc nâng tay trái của anh lên, chiếc nhẫn kết hôn đeo trên ngón vô danh bên trái rộng đến mức có thể tháo ra mà không hề tốn chút sức nào.
Cô nói không nên lời thực xin lỗi, cái gì cũng không dám nói, ngay cả ngủ cũng ghé vào giường của anh mà ngủ. Mấy ngày nay, cô thường mơ thấy ác mộng, mơ thấy ánh mắt cuối cùng anh nhìn cô, mơ thế anh dùng sức hất tay cô ra, lãnh đạm nói cho cô biết rốt cuộc anh đã không còn yêu cô nữa. Cho nên cô không dám buông tay anh ra, sợ vừa đặt xuống thì sẽ cầm lên không được nữa.
Cô tưởng anh đang ngủ lại không nghĩ rằng sau khi cô nói xong thì giọng nói khàn khàn yếu ớt của anh lại lẳng lặng vang lên trong phòng bệnh, “Bắt đầu từ khi nào chúng ta ngoại trừ câu nói thật xin lỗi thì không thể nói gì khác vậy?”
Giọng nói cô đơn như vậy làm cho những giọt nước mắt cô cố kìm trong hốc mắt không tự giác chảy xuống. Cô không lên tiếng, giọng nói của anh lại tiếp tục nhẹ như lông vũ là phiêu đãng trong phòng bệnh, “Khi nào thì em mới có thể phát hiện ra Giang Vũ Chính cũng biết đau? Giang Vũ Chính cũng có một ngày mệt mỏi?” Lời nói của anh thê lương như vậy, Hinh Ý mở to mắt, giống như một đứa bé đang chịu uất ức nhưng không có chỗ khóc lóc kể lể, chỉ nhìn anh, nắm lấy tay của anh nằm bên giường khóc không thành tiếng.
Cô không nghĩ tới anh sẽ nói lời như vậy, chỉ cúi đầu hôn vào chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của anh, nước mắt tưng giọt từng giọt từ trên mu bàn tay của anh chảy xuống giường, cô chỉ gật đầu lia lịa: “Em biết rồi… ô ô… biết rồi… ô ô…” Cô thật sự hiểu, nếu như anh có thể cho cô thêm một lần cơ hội nữa.
Anh nhất thời quên đi vết thương trên tay phải của mình, muốn nâng lên vuốt ve an ủi cô, vừa khẽ động đậy thì toàn thân đau nhức, khóe miệng tạo thành một nụ cười, nhàn nhạt nói một câu: “Ngay cả chính mình cũng không hiểu, sao có thể yêu cầu xa vời bắt em hiểu?”
Từng con chữ, mỗi một câu nói của anh đều chạm vào trái tim cô, máu thịt mơ hồ đau đớn, lan tràn khắp toàn thân, suy yếu vô lực như vậy, bỗng dâng lên một loại cảm giác không thể buông tay. Nếu như có một ngày anh không cần cô nữa, cô phải làm gì bây giờ?
Cô buông tay anh xuống, tới gần mặt anh, khuôn mặt tràn đầy nước mắt đặt môi in lên bờ môi lạnh băng của anh một nụ hôn, miệng lầm bầm: “Không cho phép rời bỏ em… không được rời xa em… vĩnh viễn cũng không được…”
Nước mắt của cô đều rơi trên mặt anh, lành lạnh, xuyên thấu qua lòng anh, anh nhếch khóe miệng, “Vĩnh viễn không rời xa ư, không thể hứa hẹn chuyện anh không thể làm.” Nếm thử giọt nước mắt của cô, mặn như vậy sao, khó trách phụ nữ luôn thích khóc, thì ra là muốn thổ lộ hết những đau đớn trong lòng mình.
“Dù sao thì… ô ô… vẫn là không thể…” Cô khóc giống như một đứa trẻ, người khác nhìn thấy còn tưởng rằng anh đang bắt nạt cô.
“Đừng khóc, nếu không nữa thì mắt sưng lên hết đấy…” Anh không thể dùng tay trấn an cô, chỉ có thể dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ vào chóp mũi cô, nghe tiếng khóc nức nở của cô, lòng như dao cắt.
Cô còn chưa kịp phản ứng, đang muốn cãi lại anh, sưng thì sưng, có sao đâu? Anh lại đột nhiên dùng sức hôn cô, dùng sức cắn môi của cô, dùng sức mút vào tất cả của cô, làm sao có thể buông tay đây?
Sáng sớm mùa đông luôn trong trẻo mà lạnh lẽo lạ thường, lớp kính thủy tinh bị phủ kín bời một tầng sương trắng, mưa bên ngoài đã dừng hẳn, chỉ để lại trên mặt đất từng vũng nước đọng.
Trong phòng bệnh, Hinh Ý cầm khăn lông nhẹ nhàng lau mặt cho Vũ Chính, lại cầm kem cạo râu bôi xung quanh hai gò má của anh, cuối cùng cầm dao cạo râu cạo cho anh, bắt đầu từ gò má, sau đó là phần trên môi, tiếp theo là hai bên góc, cẩn cẩn thận thận nhưng lại vô cùng quen thuộc, tuyệt đối không có vẻ lạnh nhạt cứng ngắc.
Vũ Chính chỉ chằm chằm nhìn vào gương xem kĩ mặt mình, ánh mắt chạm vào băng gạc màu trắng thì có hơi ão não nhìn gương lầm bầm: “Không biết có để lại sẹo không…”
Cô nhìn dáng vẻ tự kỉ của anh thì mỉm cười nói: “Không để lại sẹo đâu, vả lại ông xã của em đẹp trai như vậy, để lại một vết sẹo lại càng man.” Tay nâng khuôn mặt vừa cạo hết râu bóng loáng của anh lên, cẩn thận rửa bằng nước. Nghiêm túc nhìn khuôn mặt của anh, cô thích nhất là ánh mắt của anh, thâm thúy giống như có thể hút người ta vào, cùng chiếc mũi cao thẳng câ


XtGem Forum catalog