Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/575 lượt.
̀ Lâm Đạt Quảng đột nhiên bừng tỉnh từ những lời nói của Vũ Chính. Lão ta vốn đang đứng trước mặt Vũ Chính, hoàn toàn có thể níu anh lại, nhưng mà lão ta làm sao có thể chứ?
***
Hinh Ý cảm thấy giống như lúc ở Chamonix, cô đứng đợi trước cửa phòng phẫu thuật, cô một mực chờ đợi, chờ đợi thời gian dài như vậy, đợi rồi lại đợi, sao anh vẫn chưa ra? Vũ Chính của cô sao lại chưa ra? Đợi đến khi cô cảm thấy như trái tim sắp vỡ ra, loại cảm giác này đã không còn có thể dùng hai chữ đau đớn để nói rõ.
“Bà Giang, cô xử lý vết thương trên tay trước được không?” Y tá nhẹ nhàng lên tiếng, mà cô dường như không hề nghe thấy. Cúi đầu nhìn vết thương trên tay, đó là vết thương do móng tay, khi đó cô hung hăng đẩy thím ra, móng tay của thím rạch trên da cô nhưng cô lại tuyết đối không cảm thấy đau.
Khi cô dỗ dành được mẹ quay đầu lại thì đã nhìn thấy cảnh Vũ Chính bị đẩy ngã xuống nhữn bậc thang, cô còn chưa kịp phản ứng gì thì anh đã ngã xuống, cô thét chói tai, không ai để ý đến cô, mẹ còn nói bên tai cô, “Cuối cùng cũng bị báo ứng…”
Cô dùng hết mọi khả năng của mình để bảo vệ người nhà nhưng lại dùng cách này để làm tổn thương người cô yêu nhất, móng tay của cô đâm sâu vào lòng bàn tay nhưng lại không có cách nào kìm chế nỗi hận chính mình. Chú sao có thể làm như vậy? Cô không thể tưởng tượng được chú lại có thể làm ra chuyện như vậy.
Cô nhớ tới ngày đó Vũ Chính đã nói với cô, “Nhân từ đối với kẻ thù là tàn nhẫn với chính mình, hiểu không?” Mà cô chỉ nhẹ nhàng phản bác: “Em tuyệt đối sẽ không để cho bản thân mình có kẻ thù.” Cô luôn cảm thấy Vũ Chính không có cảm giác an toàn, luôn cẩn thận đề phòng như vậy, cần thiết sao?
Hiện tại xem ra, người đơn thuần chính là mình. Sự ngu xuẩn của cô đã hại anh.
Lúc Vũ Chính té xuống, lúc Vũ Chính nằm trên mặt đất đầu đầy máu, lúc Vũ Chính được đưa lên xe cứu thương…
Cô không thể làm được gì, cô chỉ có thể bất lực đứng nhìn anh bị ngã xuống. Nếu như lúc đó cô có thể dũng cảm hơn một chút cùng anh đối mặt với mọi người, nếu như cô có thể kiên định tin tưởng anh hơn một chút, nếu như có thêm một lần cơ hội nữa…
Cô ngẩng đầu lên nhìn vào đèn phòng phẫu thuật, ngơ ngác nhìn, không biết mình đã đợi bao lâu, bác sĩ từ trong bước ra, tháo khẩu trang trên miệng xuống, khẽ mở miệng nói chuyện, cô giống như đang nghe, rồi lại như nghe không rõ lắm.
“Có khả năng bởi vì thân thể bên phải chạm đất trước cho nên phía bên phải của Giang tiên sinh bị thương nghiêm trọng hơn bên trái… nứt xương chậu, gãy xương chân trái… gãy xương cổ phải nghiêm trọng… gãy hai xương sườn… nghiêm trọng nhất là đùi phải, đùi phải gãy hai chỗ xương, xương mắt cá chân phải gãy nát… còn có… khả năng sẽ tăng thêm tàn tật…” Giọng nói đứt quãng của bác sĩ lọt vào tai cô, mà cô chỉ mờ mịt nhìn vào phòng phẫu thuật.
Cô không nhớ rõ đến tột cùng bác sĩ đã nói những gì, cô chỉ như một khúc gỗ đứng ở đó. Bác sĩ tưởng cô bị hoảng sợ nên an ủi cô: “Thật ra thì…” những lời về sau của bác sĩ cô không thể nghe được, ánh mắt thẳng tắp hướng về phía Vũ Chính được y tá đẩy ra ngoài.
Dáng vẻ khi ngủ của anh vẫn yên lặng như trước, trán bị quấn băng gạc, bởi vì cằm bị đập vào đá nên sưng lên một khối, chân tay đều quấn băng vải, hai chân bó thạch cao được treo lên…
Ngón tay lướt qua làn môi sưng lên của anh, quên mất đau lòng đến tột cùng là cảm giác gì, bởi vì thật sự đã đau đến chết lặng. Nước mắt rơi trên chiếc giường đơn màu trắng của anh, nhanh chóng biến mất không còn dấu vết, nếu như những đau đớn kia có thể biến mất giống những giọt nước mắt này thì thật tốt biết bao?
Nhưng mà cái cô sợ hãi không phải là vì anh bị thương mà là vì ánh mắt cuối cùng khi anh nhìn về phía cô, tuyệt vọng cùng thê lương như vậy, dùng hết tất cả khí lực để nhìn.
Bi thương đến chết tâm, có phải chính là ý này không?
Mưa đau thương
Vũ Chính nằm hôn mê trong bệnh viện hơn một tuần lễ, bởi vì xương gãy làm bị thương đến phổi nên thở rất khó khăn, cần phải dùng đến máy trợ hô hấp. Hơn nữa luôn bị sốt nhẹ, đôi chân bị bó thạch cao cũng thường bị co giật.
Cả ngày lẫn đêm Hinh Ý đều ở trong phòng bệnh cùng anh, chỉ bảo trợ lý mang văn kiện vào công ty cho cô xem, cả một tuần không hề đến công ty.
Cô chỉ dùng cả ngày để nhìn anh ngủ say, bác sĩ nói vì thân thể quá suy nhược cho nên mới