Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/567 lượt.
ô khó có thể kiềm chế được, hai tay ôm lấy đầu anh, hôn thật sâu xuống.
Nỗi khổ ly biệt
Trong phòng khách, Hinh Ý đang mát xa chân cho Vũ Chính.
Anh nằm trên giường, nhìn cô đang cố gắng để làm cho mình thấy thoải mái, mà hai chân của anh lại không hề cảm thấy gì, tâm trạng cũng giống như bầu trời bao la ngoài cửa sổ, u ám và nặng nề.
Mà Hinh Ý chỉ chuyên tâm làm những động tác vận động cho chân của anh, mắt cá chân phải của anh bị sưng lên, mỗi ngày lúc giúp anh mang tất đều đặc biệt chú ý, tay đều run rẩy mà dùng sức căng tất chân nhẹ nhàng mang vào chân anh. Đầu gối phải cũng vẫn căng cứng, mỗi lần giúp anh điều chỉnh tư thế cơ thể xong đều có thể nghe được tiếng xương cốt chuyển động, khiến cho trái tim cô rất khó chịu nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài.
Bởi vì uống thuốc chống co giật sẽ làm cho anh vô cùng mệt mỏi hay ngủ gật cho nên sau khi tháo thạch cao thì anh không chịu uống nữa, hơn nữa bác sĩ nói tốt nhất là phải vận động thật nhiều để phòng ngừa co rút, dù sao những thứ thuốc kia cũng có tác dụng phụ.
“Cũng không tệ lắm.”
“….Giang phu nhân, Lâm Hinh Ý.”
“…”
“Sức khỏe vừa mới khá hơn một chút, sao lại phải về Mĩ ngay? Rốt cuộc thì anh có quan tâm chút nào đến sức khỏe của mình không?” Kể từ khi Hinh Ý biết tuần sau anh sẽ về Mĩ thì vẫn luôn lải nhải như vậy. Cô không phải không biết tình hình của JL lúc này thật sự rất cần anh trấn thủ, nhưng mà có thế nào thì cô cũng không thể yên tâm về sức khỏe của anh. Quan trọng nhất là, cô đã ngồi lên vị trí tổng tài của Giang Lâm, nhất định không thể bỏ lại công việc đi Mĩ cùng anh.
Nhưng trên thực tế, cô không rời khỏi anh, cô muốn anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh mình, mỗi ngày thức dậy đều nhìn thấy anh, mỗi ngày về nhà đều thấy anh, hận không thể dính với anh cả ngày. Trước kia cô không cảm thấy không có cảm giác an toàn như vậy, nhưng mà không biết vì sao gần đây luôn mang theo một loại cảm giác anh sẽ đột nhiên không tìm thấy tăm hơi. Cho dù là lúc ngủ cũng phải ôm anh thật chặt.
“Đứa ngốc, anh chỉ qua đó một tháng, một tháng sẽ trôi qua rất nhanh. Hơn nữa gần đây JL thật sự xảy ra quá nhiều chuyện, anh không thể bỏ lại một mình lão Lý.” Anh ôm cô, muốn cho cô cảm giác an toàn nhưng rồi lại đột nhiên phát hiện cái mình thiếu thốn nhất chính là thứ này.
“Vậy anh có thể bỏ lại em sao?” Cô bực mình cãi lại anh, cô thừa nhận, Lâm Hinh Ý là một cô gái nhỏ mọn, là một người phụ nữ ăn dấm chua với cả một người đàn ông. Nếu như không phải rất hiểu Giang Vũ Chính thì có đôi khi cô thật sự cho rằng anh có quan hệ gì đó với Lý Tử Ngôn, hai người cùng học đại học, về cá nhân mà nói lại là anh em không hề giấu nhau chuyện gì, trong công việc mà nói thì lại là chiến hữu khăng khít, quan hệ còn thân mật hơn cả một người vợ như cô.
Anh chỉ ôm lấy cô bởi vì tức giận mà đang phụng phịu trong ngực, nhẹ nhàng đong đưa, không hề nói gì, anh chỉ muốn ôm cô như vậy.
“Cuộc họp ban giám đốc ngày mai anh sẽ trở lại tham gia.” Anh khẽ nói, giọng điệu chắc chắn như vậy, căn bản không để cho cô có cơ hội phản bác.
Mà Hinh Ý còn đang tức giận nên dứt khoát nói: “Không được.”
“Ơ, lại trở thành một bà vợ quản chồng nghiêm khắc rồi?” Anh nheo mắt lại cười nhìn vẻ mặt tức giận của cô.
“Thì sao? Dù sao không cho cũng là không cho.” Giọng nói của cô bướng bỉnh.
“Không được, hôm nay anh phải lấy lại uy nghiêm của một người chồng mới được…”
“Anh lấy lại uy nghiêm của một người chồng như vậy đó hả? Tay không được sờ mó lung tung…”
Văn phòng tổng tài Giang Lâm lầu 75, Hinh Ý cẩn thận giúp Vũ Chính ngồi lên ghế salon, mà Vũ Chính chỉ khẽ cau mày tựa lưng vào ghế sofa.
“Nếu không thì hoãn cuộc họp ban giám đốc lại đi, anh nghỉ ngơi một chút được không?” Hinh Ý nâng chân anh lên nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối cho anh, nhìn thấy sắc mặt có chút tái nhợt của anh thì trong lòng âm thầm lo lắng. Vừa rồi trên xe sắc mặt của anh đã không được tốt, vừa đến nơi đã vào toilet nôn ra.
“Anh vẫn ổn, không cần phải xem ông xã của em yếu ớt như vậy đâu. Suốt ngày cứ bảo anh nghỉ ngơi, anh không có bệnh cũng tưởng mình có bệnh đấy.” Anh cố gắng bình thường cười cười với cô.
Cô chỉ nhìn anh nói không nên lời, nhẹ cau mày, lần nào cũng nói mình rất ổn, nhưng lại chẳng thấy anh ổn tí nào. Nhìn anh thật lâu mới nói: “Nếu như không thể chống đỡ được hay la