Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

n xứng, lúc không cười sẽ rất nghiêm khắc, nhưng lại làm cho người ta nhìn đến mất hồn. Một khi cười tươi lên thì lại càng hấp dẫn mê hồn, làm cho người khác không có cách nào kìm chế mà sa vào.
Trải qua hai tuần dưỡng bệnh, thật ra thì tinh thần đã khá hơn nhiều, chỉ là ăn uống không được tốt lắm, miễn cưỡng ép anh ăn thì anh sẽ nôn ra, nhìn dáng vẻ khó chịu của anh, Hinh Ý cảm thấy khó chịu nói không nên lời.
Bữa sáng uống vài hớp sữa, những thứ khác đều ăn không vô, tuy mấy ngày trước nói muốn xuất viện nhưng bộ dạng tỏ ra khỏe mạnh của anh ai mà chẳng thấy được, bác sĩ cẩn thận nên đề nghị ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày.
Sau khi tận mắt nhìn thấy anh uống thuốc, có người nhẹ nhàng gõ cửa, sau khi đi vào thì Kelvin nói với anh: “Giang tiên sinh, luật sư Tưởng cùng luật sư Trần đang đợi ở ngoài.”
“Nói bọn họ vào đi.”
Giọng nói của anh bình tĩnh, lại làm cho lòng Hinh Ý chấn động, hai người bọn họ đến đây làm gì? Luật sư Tưởng và Trần là người của Giang Lâm, lúc này anh gọi hai người kia đến đây là có việc giao cho họ sao? Cô cẩn thận nhìn khuôn mặt không có bất kỳ biểu cảm gì của Vũ Chính, cố gắng tìm ra một chút dấu vết nào đó.
“Giang tiên sinh, ngài bảo chúng tôi soạn ra một văn kiện chuyển nhượng tất cả cổ phần của ngài đang nắm giữ trong Giang Lâm chúng tôi đã chuẩn bị xong, hơn nữa thư đề nghị ban giám đốc bầu lại cô Lâm Hinh Ý làm chủ tịch hội đồng quản trị của Giang Lâm chúng tôi cũng đã chuẩn bị xong… chỉ cần hai vị xem qua những điều khoản có liên quan sau đó kí tên trước mặt luật sư làm chúng là có thủ hoàn tất thủ tục…”
“Stop. Tôi không biết đến tột cùng các người đang làm gì nữa, nếu như việc này có liên quan đến tôi, vậy có phải để cho người trong cuộc như tôi có quyền được biết không?” Hinh Ý ngắt lời luật sư, không nhìn về phía luật sư nhưng đôi mắt hồng hồng lại nhìn thẳng vào Vũ Chính. Anh đang có ý gì? Cô bắt đầu có chút luống cuống, sợ hãi anh đột nhiên nói không cần cô nữa.
“Cứ để văn kiện ở đây, các người ra ngoài trước đi.” Anh chỉ nhàn nhạt mở miệng.
Sau khi Kelvin đưa bọn họ ra ngoài thì nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn hai người đang giằng co nhau, thật lâu sau vẫn không lên tiếng, tĩnh lặng như chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của chính mình.
Hinh Ý nhìn anh đang rủ hai mắt xuống, dáng vẻ như đang suy nghĩ, cô biết Vũ Chính không hào phóng như vậy, anh đang tức giận. Tất cả mọi người cho rằng anh ngấp nghé Lâm thị của ba nên mới lấy cô, tất cả mọi người đều cho rằng anh nuốt chửng Lâm thị sáp nhập vào Giang Lâm là vì lợi ích cá nhân… nhưng mà cô lại không giúp anh làm sáng tỏ, thậm chí ngay cả chính mình cũng hoài nghi anh, cho nên một đứa trẻ như anh mới hờn dỗi đem cả Giang Lâm đặt lên danh nghĩa của cô.
Ở trước mặt cô, anh vĩnh viễn đều là một Giang Vũ Chính không có lý trí. Đáy lòng mơ hồ đau đớn vì người đàn ông toàn tâm toàn ý kia của mình.
“Lại đây đi.” Anh nhẹ giọng gọi cô, mà cô chỉ nhẹ nhàng bước từng bước nhỏ, không để cho anh với được mình. Vũ Chính bỗng dùng lực nhúc nhích nửa người trên nhưng không ngờ chạm vào vết thương, khẽ hít một hơi thật sâu, sắc mặt trắng bệch.
Cô lập tức đi tới, đè lại bả vai đang lộn xộn không ngừng dùng sức của anh, khom lưng hôn lên chiếc cổ mẫn cảm của anh, nước mắt rơi trên cổ anh, nói: “Em không cần, cài gì cũng không cần, em chỉ cần một mình anh thôi… những thứ khác em đều không cần.” Cô thật sự biết sai rồi, cô tin tưởng anh, thật mà…
Mặt anh cọ cọ vào tóc cô, ghé vào tai cô nói: “Anh chỉ thấy mệt mỏi, không phải không cần em nữa mà là không cần Giang Lâm nữa… đừng khóc.” Giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi cùng bất đắc dĩ, lại có một chút sủng nịnh như đang dụ dỗ một đứa bé.
Hinh Ý càng khóc càng lớn, đây là lần thứ ba anh nói mệt mỏi trước mặt cô, mỗi một lần đều bi thương xuyên thấu qua trái tim cô, cô cũng biết anh đã mệt chết đi được.
Giang Lâm ở trong nước là cuộc đấu đá không ngừng của hai gia tộc, JL ở nước ngoài thì gần đây vài đại cổ đông gây sự đòi bỏ ba lĩnh vực trung tâm… Cô đứng phía sau lại không có khả năng giúp anh một nửa mà người nhà họ Lâm còn không ngừng gây phiền toái khắp nơi cho anh. Cô đột nhiên có cảm giác mình thật vô dụng, cho tới bây giờ cô luôn tự cao tự đại, nhưng mà bây giờ chỉ có thể để cho anh một mình nhíu mày, thậm chí người nhà của cô còn làm anh bị thương…
Tay trái của anh dịu dàng vỗ vỗ bời va