Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/550 lượt.

ời này với anh…” Anh nhìn thẳng ra bầu trời không ngoài cửa sổ, không nhìn về phía anh ta.
“Anh không nói thì tôi cũng sẽ…” Lời nói của Dư Chân còn chưa dứt thì anh ta phát hiện ra Vũ Chính có chút không ổn.
Vũ Chính cúi đầu, chân nhẹ nhàng run rẩy, đôi mắt thất thần nhìn thẳng xuống đất, cơ thể căng cứng, giống như trong nháy mắt sẽ mất đi ý thức. Dư Chân chưa từng nhìn thấy tình huống này, thở nhẹ gọi vài tiếng nhưng không thấy anh trả lời. Bước chân  lập tức luống cuống, muốn gọi Kelvin đến nhưng Vũ Chính lại run run nói: “Phiền anh… trong túi áo có thuốc… tất cả…” Đồng thời tay của anh cũng run rẩy không ngừng, căn bản không thể nào giơ lên.
Dư Chân kinh hãi, nhưng vẫn cố trấn định lấy hộp thuốc từ trong túi áo của anh ra, nhìn thấy thuốc trong đó thì vô cùng kinh ngạc, tất cả số thuốc có chừng mười loại, nhưng vẫn trấn định đưa thuốc cho anh uống.
Đợi thật lâu sau hô hấp của Vũ Chính mới trở lại bình thường, anh không nhìn về phía anh ta mà chỉ nhẹ nói một câu: “Cảm ơn.”
Giờ phút này Dư Chân đã có chút hoảng sợ, “Thân thể của anh… có tốt không?”
Vũ Chính chờ cơn co giật từ từ tan biến rồi mới miễn cưỡng nhếch khóe miệng lên: “Cản ơn, rất tốt.” Từng chữ từng chữ đều phải cố sức nói ra.
Hinh Ý vừa vào cửa nhìn thấy vậy cũng không nói gì, nhưng đều thầm đoán hai người đàn ông kia nói gì, nhẹ nhàng gõ cửa: “Quấy rầy đến hai người sao?”
Cô cho rằng Vũ Chính tìm Dư Chân là có chuyện quan trọng muốn nói với anh ta, đang định đi ra ngoài. Nhưng không ngờ Dư Chân lại cướp lời trước, “Tôi ra ngoài trước đây.” Anh căn bản vẫn chưa làm rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Giang Vũ Chính, suy nghĩ trong đầu rất hỗn loạn, càng không muốn chứng kiến dáng vẻ quan tâm lo lắng của Hinh Ý với anh ta nên đi thẳng ra khỏi văn phòng.
Hinh Ý đi thẳng đến trước mặt Vũ Chính còn đang mơ màng, ngồi xổm xuống nâng tay anh lên nói: “Không phải nói anh phải nghỉ ngơi một chút sao?” rồi lại đứng lên giúp anh đi vào phòng nghỉ.
“Mệt lắm không?” Sau khi cô dìu anh lên giường nằm thì chậm rãi mở miệng hỏi, vừa rồi lúc đi vào nhìn thấy dáng vẻ thất thần của anh, lo lắng anh quá mệt mỏi, cúi đầu nhẹ nhàng giúp anh đắp lại chăn.
Mà anh lại đột nhiên ôm lấy cô, lâu lắm mới bị như vậy, trong ánh mắt có vẻ kinh hoảng nói không nên lời, đây là lần đầu tiên anh có cảm giác như vậy, cảm giác khủng bố như thế, như là đột nhiên mất đi ý thức, cái gì cũng không thể suy nghĩ.
Cô cúi xuống nhìn vào ánh mắt của anh, tưởng là anh đang làm nũng nên vỗ nhè nhẹ lên cánh tay anh đang ôm cô, dịu dàng nói: “Chỉ một lát thôi, em ở trong này cùng anh…”
Mà anh chỉ nhắm mắt lại dúi đầu vào cổ của cô, dùng sức hít lấy hương thơm của cô, không thể chờ đợi được như vậy, cảm giác trống rỗng trong lòng sắp bao phủ lấy anh. Anh cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ cơ thể cô, ấm áp như vậy, dịu dàng như vậy, anh làm sao có thể cam lòng buông tay đây?
Buổi tối trước ngày Vũ Chính đi Mĩ, hai người ở bên nhau thật lâu, làm sao cũng không thể nào chìm vào giấc ngủ. Phòng ngủ rất ấm áp, hai người nằm trong chăn đều có chút phiền loạn nhưng cái gì cũng không thể nói nên lời.
Cuối cùng vẫn là Vũ Chính mở miệng trước, “Cũng không phải lần đầu tiên đi xa, làm gì mà cả đêm lăn qua lộn lại vậy?” Tay của cô luôn động đậy, chốc lát sờ sờ cái này, lát sau lại sờ cái kia.
“Không biết, chỉ cảm thấy không nỡ… chỉ muốn ôm lấy anh…” Giọng nói của cô rất nhỏ nhưng anh lại nghe thấy rất rõ.
“Đứa ngốc.”
Trong bóng tối, cô có cảm giác được anh dùng ngón tay vuốt lên mái tóc mình, nhẹ nhàng mà quan tâm, lại dịu dàng như vậy, như là khi còn bé ba đã ở bên cạnh vuốt tóc mình, dỗ dành mình ngủ.
Giọng nói khẽ khàng của anh vang lên bên tai cô, “Hãy để tóc dài… chờ anh trở về…” Anh vẫn thích mái tóc dài của cô, từng sợi tóc mềm mại, so với mái tóc ngắn hoạt bát thì càng xinh đẹp hấp dẫn hơn, nhưng thật ra thì anh vẫn không thể quên được lần đầu tiên gặp cô trong mái tóc dài cùng biểu lộ lạnh nhạt của cô, như một đóa phù dung trong nước làm cho người ta rung động.
“Một tháng có thể dưỡng tóc dài sao?” Cô cười khẽ, nhớ tới một câu “Trường phát tam thiên vi quân lưu” (tóc dài ba ngàn thước vì quân vương mà giữ lại), cô chỉ vì anh mà giữ lại nó.
“Ừ, lần này có thể phải đi hơn một tháng một chút…” Giọng của anh càng nói càng thấp, tỏ vẻ chột dạ.
“Không sao, em rảnh sẽ bay qua thăm anh.” Cô không muố