Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/548 lượt.
n anh vì muốn sớm về với cô mà quá vất vả làm việc nên nhẹ giọng an ủi anh.
Vũ Chính cũng không lên tiếng, chỉ ôm chặt cô hơn chút nữa, hôn lên tóc cô, cằm nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu cô, trong lòng dâng lên cảm giác không thể buông tay.
Đầu của cô chậm rãi nhích tới trước ngực anh, dính sát vào, nghe tiếng tim đập có quy luật của anh, cảm thấy an tâm, “Ở Mĩ anh phải ăn cơm đúng giờ, không cho từ chối y tá mát xa, mỗi buổi tối phải uống hết thuốc bổ, phải nghe theo lời dặn của bác sĩ, không được làm việc cả ngày, phải chú ý nghỉ ngơi…” Cô không ngừng dặn dò từng việc một cho anh, lải nhải mãi không hết. Cuối cùng, rầu rĩ nói: “Không cho cả ngày ở bên cạnh Lý Tử Ngôn.”
Mà anh chỉ nhẹ nhàng mà cười, tiếng cười như được truyền từ trái tim, chấn động màng nhĩ của cô, chấn động đến lòng cô.
�́i no�Q ��s�ppột câu: “Đó là do nó… nó gieo gió gặp bão. Nếu không phải là nó thì anh cả sẽ không chết. Đó là sự thật.” Lão ta lớn tiếng gào lên với cô.
Cô thở thật mạnh một hơi, bình tĩnh nói: “Chuyện trước kia đều đã trôi qua rồi, không cần phải tiếp tục vương vấn nữa.”
“Cháu là bị tên nghiệt chủng Giang Vũ Chính kia dụ dỗ cho nên mới nói nó đã là quá khứ, nhưng cháu có nghĩ đến mẹ của cháu chị dâu của chú phải sống thế nào không?” Ông ta lấy thứ vũ khí cực kì lợi hại kia ra trong lúc này, Hinh Ý không thể nào không để ý đến mẹ của cô.
“Nếu chú mà dám ba câu bốn lời trước mặt mẹ tôi thì không chỉ đơn giản là quét chú ra khỏi Giang Lâm đâu.” Cô gằn từng chữ từng chữ một, sắc mặt sắc bén hung ác.
“Cháu đang có… thái độ gì vậy, sao dám nói chuyện với người lớn như vậy? Cháu… cháu…” Lâm Đạt Quảng nhìn cô con gái khí phách càng mạnh mẽ hơn ba ba của mình, khí thế lập tức bị đè xuống.
“Hừ, cháu có thái độ gì sao? Chú, sao chú không nghĩ xem chú có bao nhiêu thứ bị cháu nắm trong tay?” Cô chỉ cười khẽ, đẩy Vũ Chính lăn xuống bậc thang, đây là cố ý mưu sát; thâm hụt công quỹ của Giang Lâm lại còn lấy cắp bí mật kinh doanh bán cho đối thủ cạnh tranh chính là phạm tội… chỉ một trong những cái đó cũng có thể tống lão ta vào tù.
Lâm Đạt Quảng kinh ngạc nhìn Hinh Ý không nói nên lời, cô lại dám lấy thứ này uy hiếp lão ta? Cắn răng, giận dữ rời khỏi văn phòng.
Khi Hinh Ý lái xe chạy về nhà thì đã là 6h tối, hôm nay anh tháo thạch cao, anh nói muốn chờ cô về. Nhưng khi cô cấp tốc chạy về nhà thì quản gia đã tiễn bác sĩ ra khỏi cửa.
Bác sĩ nhìn ánh mắt chờ mong và lo lắng của cô thì thở dài thấp giọng nói: “Xương cốt liền lại không được tốt lắm, đặc biệt là đùi phải, mắc cá chân có hơi bị biến dạng, xương bánh chè cứng lại… sau này có khả năng tình trạng co giật sẽ càng nguy hiểm. Cổ tay phải xem như đã ổn, sau này có thể khi trời mưa dầm sẽ hơi khó chịu một chút.”
Hinh Ý không lên tiếng, hơi ngẩn người, bác sĩ nhìn thoáng qua vẻ nghiêm trọng của cô thì vỗ vỗ vai cô an ủi: “Cũng không cần quá lo lắng, chỉ cần từ nay về sau giữ gìn cho tốt thì thân thể sẽ dần dần khá hơn.”
Cô đang ngẩn người rồi đột nhiên hỏi: “Gần đây tôi thấy anh ấy luôn có vẻ mệt mỏi, ngồi lâu một chút đầu sẽ choáng váng, hơn nữa lại kén ăn, ăn vào cũng hay nôn ra… có thể bị gì khác không?” Trong ánh mắt cô đều là vẻ lo lắng, bởi vì gần đây anh thật sự không khỏe lắm, từ sau khi trở về từ bệnh viện thì căn bản không thể xuống giường.
Bác sĩ trầm tư một lát, mở miệng nói: “Ngồi lâu choáng váng đầu óc có thể là do thân thể quá suy nhược, thuốc cũng có ba phần độc, có thể là do tác dụng phụ của thuốc gây nên chứng chán ăn. Nếu như tình huống này có chuyển biến xấu thì nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra kĩ lưỡng toàn thân một lần.”
Hinh Ý bảo quản gia tiễn bác sĩ ra ngoài, đi thẳng lên lầu, dừng lại trước cửa phòng khách, Vũ Chính đang ngồi trên xe lăn nhìn ra hồ nước bên ngoài cửa sổ thủy tinh sát đất, cũng chỉ là yên lặng ngắm nhìn mà thôi. Cô nhìn thấy bóng lưng cô độc của anh, muốn đến ôm lấy anh nhưng lại không có cách nào bước lên. Cô biết tâm trạng anh không tốt nhưng lại không thể nghĩ ra cách nào để dỗ dành anh.
Giày cao gót yên lặng không một tiếng động dẫm trên mặt thảm dày cộm, Vũ Chính nhìn ra hình ảnh của Hinh Ý phản chiếu trên tấm kính thủy tinh sát đất nhưng không có động tĩnh gì, chỉ nhìn ra ngoài.
Cô bước đến trước mặt anh, ngồi xổm xuống, nâng tấm chăn dày đang đắp trên chân anh lên, khô ráo mà hơi lạnh, nhẹ nhàng cọ cọ lên mă