Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/549 lượt.
…ngược lại càng làm cho cô cảm thấy sức cùng lực kiệt, lúc này mới phát hiện không phải là vấn đề hoàn cảnh mà là không có anh thì ở đâu cũng không phải là thiên đường.
Làm đầy đủ các trị liệu xong, cô trực tiếp gọi điện thoại bảo lái xe đưa về nhà, làm gì còn sức mà tự lái xe về. Khi cô đứng trước hành lang lầu mộ chờ xe đến thì ngoài ý muốn gặp Hà Thư Mẫn.
Hà Thư Mẫn nhìn thấy cô cũng có hơi kinh ngạc, nhưng lại cười cười đi đến chào hỏi: “Lâm tổng, thật trùng hợp nhỉ?” Không biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà cô không gọi Hinh Ý là bà Giang. Cô và Vũ Chính cũng xem như quen thân, ra ngoài thường gọi thẳng tên tiếng anh của anh, nhưng mà vẫn có chút địch ý với Hinh Ý.
Hinh Ý tỏ ra mạnh mẽ nên cũng cười cười nhẹ gật đầu, hai người phụ nữ này dường như vĩnh viễn cũng không có cách nào buông lỏng cảnh giác với đối phương.
Lúc Hà Thư Mẫn lễ phép tiếp tục đi về phía thang máy thì Hinh Ý đột nhiên hỏi một câu: “JL gần đây có ổn không?” Trên mặt có chút ảm đạm, vô cùng cô đơn, công ty của chính chồng mình mà người ngoài lại biết rõ hơn cả mình.
Hà Thư Mẫn quay lưng về phía cô, khóe miệng khẽ nhếch lên có vẻ cười nhạo, “Cô mà cũng quan tâm sao?”
Cô không biết câu hỏi của Hà Thư Mẫn có ý gì, trong câu nói kia hình như mang một ẩn ý nào đó.
Nhưng Hà Thư Mẫn chưa cho cô thời gian hiểu rõ thì thở dài, nói một câu: “Người phụ nữ như cô không biết đã tu bao nhiêu kiếp mới có thể gặp được anh ấy nhỉ?” sau khi nói xong thì lập tức bước đi, chỉ còn lại ly trà lài nhẹ nhàng bốc khói trên mặt bàn thủy tinh.
Buổi tối trở về đã là hơn 10h, lúc lái xe vào sân, cô theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn lên thư phòng của anh, anh không có ở đó, dĩ nhiên đèn sẽ không sáng. Nhưng cô vẫn cố chấp mà nhìn lên căn phòng ấy, giống như nếu cô vẫn nhìn thì đèn phòng sẽ sáng lên, có thể anh sẽ trở về. Chỉ có ba tuần ngắn ngủi mà mỗi ngày cô đã cảm thấy khổ sở không thể chịu nổi như vậy. Lúc này cô mới phát hiện ra lúc trước mình thật ích kỉ, lúc ra đi sao mà dứt khoát, cô có thể bỏ xuống tất cả để đeo ba lô trên lưng đi du lịch, nhưng còn anh thì sao? Ở đây hơn 1000 ngày, đau khổ chờ mong trong căn phòng kia, vì cái gì mà phải làm thế chứ?
Nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo sau khi uống xong một ly rượu đỏ, cô nằm trên giường, mặt áp sát vào gối của anh, nơi đây vẫn còn lưu lại mùi hương của anh, thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh. Vốn chăn đệm trong nhà đều được người giúp việc định kì giặt giũ, nhưng sau khi anh đi thì cô không cho ai động vào, quá lâu không thể gặp anh, lúc nỗi nhớ tràn lan sắp bao phủ lấy cô, cô chỉ có thể dùng cách này mà an ủi chính mình.
Cô cũng biết mình rất ngốc, theo như lời anh nói thi một tháng sẽ trôi qua rất nhanh, cần phải làm đến vậy sao?
Cô nghĩ, phải thật yêu, rất yêu một người mới có thể như vậy nhỉ.
Ba giờ sáng, thức giấc, trong tay còn cầm chặt lấy điện thoại, như vậy cũng vẫn không có cách nào chìm vào giấc ngủ, loại nỗi nhớ thấm sâu vào nội tâm này bắt đầu đau đớn đến tê liệt, cuối cùng cô nhịn không được, nhấn nút gọi sang. Một lần rồi lại một lần đều không có ai nhấc máy, cuối cùng lại chuyển vào hộp thư của anh. Mà cô vẫn cứ gọi, chưa từng cảm thấy mình lại tùy hứng như vậy, có lẽ cô chỉ tùy hứng như vậy trước mặt một mình anh.
Điện thoại cuối cùng vẫn không ai nhận nhưng lại nghe tiếng Kelvin, đầy dây bên kia rõ ràng anh ta ngơ ngác một chút rồi mới chậm rãi nói: “Bà Giang…” Giọng nói có chút căng thẳng nhưng trong nháy mắt đã khôi phục lại.
Hinh Ý chỉ hỏi một câu, “Anh ấy đang bận sao?” Trong lòng bắt đầu nghi hoặc.
Bên kia không nghe thấy gì, thật lâu sau mới nghe được tiếng nói, “Sao muộn vậy còn chưa ngủ?” Giọng nói yếu ớt khàn khàn, trấm thấp đến mức làm cho cô đau lòng.
Cô vừa nghe thấy tiếng anh thì nước mắt lăn trên gò má, biết rõ nhất định anh đã không chăm sóc tốt cho mình, cắn môi nói, “Ngày mai em sang Mĩ.” Cô thật sự không chịu được nữa, chịu không nổi loại tra tấn này nữa.
Bên kia rõ ràng rất kinh ngạc, sau đó mới cười khẽ nói, “Sao lại giống trẻ con vậy? Nhanh đi ngủ đi, bằng không ngày mai lại có thêm một con gấu mèo đến Giang Lâm làm đấy.”
Nước mắt của cô càng chảy xuống nhiều hơn, cho tới bây giờ chỉ có anh và ba ba nói cô giống trẻ con, nhưng mà lúc này anh cũng không ở bên cạnh cô. Hai người ngừng lại thật lâu, sau đó cô mới nhỏ giọng nói: “Em sợ…”
Mỗi người,