Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.
̣t mình, dịu dàng nói: “Không phải đã nói chờ em về tháo thạch cao cùng anh sao? Sao lại không nghe lời hả?”
Anh kéo lại dòng suy nghĩ, không muốn để cô lo lắng nên nhếch nhếch khóe miệng, miễn cưỡng cong khóe môi lên nói: “Hiện tại bà xã của anh đã là nhật lí vạn ky, anh làm sao dám phiền đến cô ấy?”
Nhật lí vạn ky: chỉ việc đế vương ngày xưa bận muôn vàn việc chính sự, hàm ý nói Hinh Ý bận trăm công ngàn việc.
Hốc mắt cô nóng lên, Giang Vũ Chính trong tình huống này còn có thể nói đùa với cô, Giang Vũ Chính dù cho chính mình có đau nhức cả thể xác lẫn tinh thần vẫn không quên an ủi cô…
“Anh cũng biết bà xã của anh mệt mỏi sao? Vậy thật, bây giờ em thật sự mệt, phạt anh lập tức đi ăn cơm cùng em, đêm nay còn phải uống thuốc bổ cùng em… anh biết không, gần đây da của em rất xấu…” Cô chu miệng lên nhìn anh.
Mà anh chỉ nghiêm túc nhìn nét mặt cô, miệng còn nói: “Nào có, rõ ràng da rất đẹp mà! Bà xã của anh là xinh nhất!”
“Có mà, anh nhìn xem…” Cô ngẩng đầu đến gần sát mặt anh, khoảng cách ngày càng gần làm cô khó có thể kiềm chế được, hai tay ôm lấy đầu anh, hôn thật sâu xuống.
Không có chỗ cho lời nói nhớ thương
Lầu 75 Giang Lâm, lúc thời tiết tốt lên có thể nhìn thấy đường bờ biển xa xa, hôm nay mặc dù trời không quang đãng, tầm nhìn cũng không quá xa, chỉ nhìn thấy một hình dáng mông lung. Dưới bầu trời xanh thẳm, sau giữa trưa ánh mặt trời chiếu vào những cửa kính thủy tinh của những tòa nhà cao chọc trời, chướng mắt cùng chói mắt dị thường.
Vũ Chính đã đi được ba tuần, hai mươi mốt ngày, cô đã tính toán rất rõ như vậy, đến bây giờ đã xa nhau 510 tiếng đồng hồ, trong 510 tiếng này, cô và anh tổng cộng chỉ gọi ba cuộc điện thoại.
Lần đầu tiên là trọn vẹn nhất, sau khi anh đến New York đã gọi về, cô thao thao nói một tràng dặn anh phải nghỉ ngơi cho tốt, kết quả cuối cùng chỉ còn là tiếng hít thở mệt mỏi của anh chìm vào giấc ngủ quanh quẩn bên tai cô. Mà cô vẫn còn cầm microphone, dù cho chỉ là lẳng lặng lắng nghe.
Lần thứ hai được 8 phút, cô gọi điện sang, rõ ràng bên kia rất yên tĩnh anh lại nói là đang họp, cô tùy hứng mà lảm nhảm vài phút, cuối cùng anh dùng lí do đang họp mà thẳng thừng cúp máy.
“Tiểu thư, tôi là chị Tôn đây, mấy ngày hôm trước có một người giúp việc đến quét dọn thư phòng mở cửa sổ cho thông thoáng nhưng lại quên đóng. Con mèo của nhà hàng xóm Hoàng tiên sinh và Hoàng phu nhân chạy vào, làm vỡ một bình hoa của ông chủ. Hoàng tiên sinh tỏ ra rất áy náy, nói muốn hẹn cô về nói lời xin lỗi cùng thương lượng về tiền bồi thường…”
Hinh ý cầm microphone, nhíu mày, những bình hoa ở trong thư phòng của ba dường như đều là những cực phẩm vô giá, khi còn sống ông luôn xem những bình hoa này như bảo bối, ngay cả lau chùi cũng tự mình làm, rất ít khi để cho người giúp việc nhúng tay vào những bình hoa này. Cô không quan tâm những bình hoa kia có giá trị bao nhiêu, nhưng nó là di vật cuối cùng của ba, nghe thấy tin tức như vậy nên trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái.
“Cuối tuần này tôi sẽ trở về, chị cứ hẹn thời gian với Hoàng tiên sinh đi.” Giọng nói lãnh đạm, nói xong thì cúp điện thoại. Sắc mặt trầm trọng nhìn lên văn kiện trước mặt, cảm giác bị đè nén, sau khi anh đi, không biết sự tập trung đã để đâu mất, mỗi ngày đều làm việc, về nhà… biết rõ anh bận rộn, cho dù trong đầu luôn muốn gọi điện thoại nhưng cũng rất nhanh từ bỏ, lại càng không cần phải nói đến chuyện được trò chuyện qua webcam.
Cô thở dài, cầm điện thoại lên bấm một dãy số, nói với thư kí: “Đêm nay hẹn với S.E cho tôi.”
S.E là spa nổi tiếng trong thành phố, phong cách thiết kế hết sức đặc biệt theo kiểu cổ điển, nội thất bên trong đa số dùng đá cẩm thạch, thủy tinh, gỗ sáng màu cùng inox. Ánh sáng tự phát, đều là ánh sáng mặt trời, cùng cửa sổ rộng hướng ra biển, không gian yên lặng. Nơi này chỉ cho hội viên vào cho nên không gian càng có vẻ u tĩnh.
Thật ra Hinh Ý cũng không đến thường xuyên, trong nhà có bồn tắm massage rất lớn, cô cũng có chuyên gia thẩm mĩ riêng, nhưng hôm nay lại không muốn về nhà, cô sợ phải một mình đối mặt với căn phòng trống rỗng, ngay cả chính cô cũng không có cách nào giải thích cảm giác không an toàn kia đến từ đâu.
Dưới ánh đèn chập chờn cùng không gian thơm lừng, liên tục chăm sóc da mặt, dùng các liệu pháp dưới nước, tắm hơi, chăm sóc da toàn thân,