XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/691 lượt.

o? Quỹ ư? Giao trách nhiệm cho cô, giao cho cô cách để lãng quên. Sau đó thì sao, anh có thể vô khiên vô quải (không vướng bận) sao? Anh dùng sự tuyệt vọng bướng bỉnh của mình để mang lại hạnh phúc cho cô mà không hề nghĩ tới người phải tiếp nhận kia thật ra còn đau đớn hơn.
“Nếu như sau khi Giang tiên sinh đã xem kĩ nội dung của di chúc, cảm thấy không có vấn đề gì thì có thể ký tên vào.” Luật sư mặt không chút cảm xúc nói, Vũ Chính cầm lấy văn kiện, tỉ mỉ đọc, tỏ vẻ lạnh nhạt, hô hấp của mỗi người trong gian phòng đều bị đè nén.
“It is OK.” Tay trái của anh cầm lấy cây bút trên bàn, giống như ký tên lên những hợp đồng buôn bán của anh, dùng chữ viế rồng bay phượng múa viết tên của mình lên.
Cô nhìn vào phần văn kiện, nhìn vào chữ kí của anh, hết thẩy đều là bất lực, trái tim run rẩy nhưng lại không có cách nào ngăn anh lại, cô không thể làm được gì cả.
Lý Tử Ngôn cùng với luật sư ra khỏi phòng bệnh, cô ôm lấy anh, hít thật sâu hương vị chỉ thuộc về anh, loại hương vĩ đã quen thuộc, làm cho mắt cô đột nhiên ươn ướt.
“Làm sao vậy?” Anh nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng mà không chân thật.
“Em thích được ôm anh như vậy.” Cô đặt cằm lên vai anh, cũng không dám dựa quá nhiều lên người anh, hai tay vòng qua eo anh, gầy mà yếu ớt, rõ ràng có thể sờ đến xương, hơi nước trong mắt nhanh chóng ngưng kết thành nước mắt.
Tay anh vuốt ve mái tóc cô, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói: “Tuần sau chúng ta trở về Chamonix đi.” Đôi mắt nhìn ra phía xa, dường như đang nghĩ tới chuyện gì đó rất vui vẻ, khuôn mặt bình tĩnh vừa rồi hiện lên một nụ cười.
“Không cần đâu, em muốn ở lại New York…” Anh luôn muốn đền bù một tuần trăng mật đầy tiếc nuối trước kia, anh muốn cùng cô trở về nơi đó, cô cũng biết, nhưng mà cô làm sao có thể để cho anh tự cho là đúng mà hoàn thành một đám nguyện vọng cuối cùng, sau đó không còn tiếc nuối gì mà rời đi chứ?
“Nhưng mà…”
“Em biết mà, ngày đó em đã sắp xếp xong cả rồi, anh cứ ngoan ngoãn nghe lời bà xã là được rồi.” Môi của cô che lấp làn môi anh, không cho anh cơ hội nói tiếp.
Anh chỉ có thể hôn lên bờ môi cô, để mặc cô tự do dã man cắn lên đầu lưỡi anh. Cuối cùng chậm rãi đẩy cô ra, nhìn vào ánh mắt cô nghiêm túc nói: “Cùng anh trở về Chamonix đi, anh muốn chúng ta cùng đón sinh nhật của anh ở Chamonix.”






Không may gặp mối tình đầu
Trong phòng ngủ căn biệt thự ven biển, gió biển nhẹ nhàng thổi tung bức màn màu xanh nhạt, ngoài cửa sổ là đường bờ biển mênh mông mà xa xôi, sóng biển phập phồng không rõ nhịp, chỉ có tiếng sóng văng vẳng truyền vào, dỗ dành lấy trái tim người ta.
Hinh Ý bưng một chén sứ tinh sảo ngồi bên cạnh người lười biếng kia, Vũ Chính mặc một bộ quần áo ngủ trắng như tuyết nằm trên ghế quý phi, nửa người dưới đắp một tấm chăn lông dày, để cô đút cho anh từng miếng từng miếng một.
“Anh muốn trở lại Chamonix…” ánh mắt của anh hướng ra bờ biển rộng ngoài cửa sổ, giọng nói còn mang theo một chút khát vọng, còn có một chút khẩn cầu.
“Không được.” Cô đặt chén canh gà trong tay xuống, hai tay bưng lấy mặt anh, đôi mắt nhìn vào anh thật sâu, nghiêm mặt nói: “Đừng nhõng nhẽo như một đứa trẻ nữa, hai tuần nữa sẽ làm phẫu thuật, anh cảm thấy sức khỏe của mình có thể đến Pháp một chuyến đón nhận thêm một cuộc phẫu thuật sao?”
“Chỉ đơn giản vậy thôi sao?” Cô một lần nữa nhìn về đôi mắt đen như mực của anh, lấp lánh như những ánh sao, mê người, thâm thúy, làm cho người ta không tự chủ được mà bị đầu độc.
Anh dùng sức gật gật đầu, không đếm xỉa đến vẻ nghi ngờ của cô mà nhìn cô, dường như đã biết cô sẽ đồng ý hơn nữa còn khắc sâu phản ứng hoài nghi kia.
“Được, đồng ý, há miệng ra.” Hoàn toàn không còn cách nào với anh, cô cầm muỗng đưa tới trước miệng anh.
“Em đút cho anh…” Giang mỗ lại tiếp tục làm nũng.
Cô căm tức nhìn con người một tấc lại tiến thêm một thước kia, nhưng trong lòng lại bị bao bởi một lớp mật đường, ngọt ngào vô cùng. Cuối cùng vẫn phải nhận lệnh bỏ muỗng vào trong miệng, cô vẫn còn chưa kịp đến sát anh thì môi của anh đã không chờ được mà bao trùm lên môi cô, lúc bắt đầu chỉ chậm rãi mút vào từng giọt từng giọt, hai tay của anh bưng lấy mặt cô, đầu lưỡi không ngừng trêu đùa cô. Mặt cô nóng bừng, chỉ cảm thấy máu toàn thân đã xông lên đến đầu, chút lí trí cuối cùng biến thành những tiếng nỉ non.
***
“Ai nói anh có thể tâ