Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.
ời đến đó rất đông…” Trong lúc chờ đèn đỏ, cô nhìn chiếc xe đứng trước, xoay đầu nhìn anh, sự lo lắng hiện rõ trên mặt.
“Nơi đó có đường VIP.” Anh nắm lấy tay cô, “Hơn nữa, không cần phải vì anh mà làm cho bất cứ thứ gì trở nên phức tạp, được không?” Mặt của anh hiện lên một vẻ lo lắng nhưng lập tức trôi đi. Có thể Hinh Ý đã biết anh có hơi không được vui, lúc anh không vui thì sắc mặt rất bình tĩnh, ánh mắt mang theo một chút lạnh nhạt cùng xa cách. Loại cảm xúc này chỉ biểu lộ ra với người rất quen thuộc, nếu là những người khác thì căn bản ánh mắt kia sẽ không lộ ra một chút cảm xúc nào.
“Thật xin lỗi.” Cô nhìn thấy một chút mờ mịt của anh thông qua cặp kính sát tròng, một chút nặng nề đau đớn dâng lên từ trong lòng rồi lan ra khắp toàn thân. Nhưng mà đảo mắt một cái rồi nói tiếp: “Anh có biết là hôm nay cách ăn mặc của chúng ta rất không thích hợp sao? Em nghĩ hay là…” Cô vừa nói ánh mắt vừa quét qua chiếc quần jean trên đùi anh, dù sao cô cũng không hề muốn anh phải cực khổ như vậy, hơn nữa phòng triển lãm tranh kia ở tầng hai, muốn “đi” hết con đường lên đấy thật sự rất mệt mỏi.
“Hãy nghe anh nói” Tay của anh vuốt ve mặt cô, ánh mắt ấm áp trong nháy mắt chuyển hóa thành một vẻ hấp dẫn, khéo miệng hơi nhếch lên một đường cong khiêu gợi, “Quan trọng không phải là mặc cái gì, mà là em là ai…” giọng nói trầm thấp truyền đến bên tai cô, trong phạm vi thị giác của cô chỉ có anh, cảm thấy không khí trong xe rất mỏng manh, mặt cảm thấy hơi nóng lên, suy nghĩ duy nhất trong lòng chỉ là phải hôn thật nồng nhiệt lên môi của anh. Cho tới bây giờ cô chưa tưng cảm thấy mình không thể tự giữ mình như vậy, nhưng mà Giang Vũ Chính hôm nay sao lại trở thanh một cao thủ tán tỉnh thế nhỉ?
Đèn đỏ sớm đã chuyển sang màu xanh, những chiếc xe phía sau không còn kiên nhẫn nhấn kèn, cô hít một hơi thật sâu, tranh thủ thời gian bình tĩnh lại, mặt cũng nghiêm túc lại, đạp chân ga, làm cho tốc độ giảm xuống rung động trong lòng cô, nhưng mà hiệu quả lại quá mức nhỏ bé.
Vũ Chính nhìn khuôn mặt hơi hồng lên của cô, đắc ý nhướng mày lên.
Xe đậu trước bãi đỗ xe VIP trước cửa MG, đứng trước cửa lớn là một cô gái xinh đẹp người Ấn Độ linh hoạt khéo léo, nhìn thấy anh dừng trước cửa cũng đứng đấy chờ, sau khi Hinh Ý đỗ xe xong thì làm chuyện quan trọng nhất là vịn Vũ Chính “đứng” lên. Từ biệt thự ven biển vào nội thành mất khoảng hai tiếng, hai tiếng ngồi xe đối với người thường mà nói thì không có vấn đề gì, mặc mà anh mặc giá đỡ, mỗi một giây một phút đều là dày vò. Trên đường đi cô nhìn thấy anh mặt không đổi sắc mà lấy tay đè lên lưng, chỉ biết anh chống đỡ rất vất vả.
Dù cho anh có chống nạng cũng phải nhờ sức của người khác mới có thể đứng lên, trước tiên Hinh Ý chuyển chân của anh ra, bên kia nhân viên ở đấy cũng tới dìu anh, nhìn tóc anh đầy mồ hôi, cô cầm đôi nạng do dự một chút rồi vẫn đặt dưới nách anh, cô gái kia tiến lên nói: “Mr.Giang, xin chào. Tôi là Flora tổng giám nghệ thuật của MG. phòng triển lãm tranh của chúng tôi có một con đường chuyên dụng, có thể…”
Cách đó không xa có một người đẩy một chiếc xe lăn tới nói, khóe môi anh hiện lên một vẻ chán ghét, ngắt lời cô gái kia lạnh nhạt nói: “No, thanks.”
Marlbor Gallery nằm liền kề Mahattan Brooklyn, ở đây mặc dù là một trung tâm mĩ thuật xa rời những ánh đèn nhiều màu sắc phồn hoa cùng sự huyên náo ầm ĩ nhưng lại có lịch sữ rất lâu đời trong giới hội họa New York, những người yêu thích các tác phẩm nghệ thuật thể hiện chủ nghĩa mĩ thuật trừu tượng cùng các tác phẩm nghệ thuật Pop đến đông như trẩy hội, vừa có những tác phẩm kinh điển đồng thời cũng triển lãm tác phẩm của những nhà nghệ thuật trẻ tuổi tài hoa, vài nhà nghệ thuật nổi tiếng như David Salle, Walter De Maria, Philip Taaffe cùng với Francesco Clemnete đều gia nhập vào Marlbor Gallery.
Từ bên ngoài nhìn vào, phong cách kiến trúc của MG thật ra rất bình thường, không phải là một bảo tàng mĩ thuật có kiến trúc độc đáo vừa nhìn vào đã hấp dẫn ánh mắt người xem. Nhưng mà bên trong lại ẩn giấu một chút bí ẩn, ở giữa có một vườn hoa rất xinh đẹp, lợi dụng hiệu ứng sự giao nhau của ánh sáng và đồ vật làm cho người ta cảm thấy trong bóng tối có một mảnh xanh biếc từ chỗ sâu nhất lập lòe ánh sáng chiếu rọi bức tượng màu trắng mà những bông hoa màu đỏ, vô cùng phù hợp với phong cách của những bức tranh treo trên hành lang.
Anh đi rất c