Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/493 lượt.

đề rất lớn. Anh có biết không, sau này người đàn ông ở bất kì đâu cũng không được cướp mất sự tỏa sáng của người phụ nữ.” Trên người anh tỏa ra một khí chất hoa lệ làm cho người ta xấu hổ, khó trách Hiểu Văn nói anh có một loại năng lực thông qua việc ăn mặc khoác lên trên người một khí chất quý tộc, xác thực là không sai.
Anh chỉ nhìn cô mỉm cười, nhìn ánh mắt kinh ngạc cùng tán thưởng của cô, đương nhiên là như vậy rồi. Cô kiễng mũi chân in lên môi anh một nụ hôn, thấp giọng nói: “Nhưng mà em lại rất thích khi có được một người đàn ông xuất sắc như vậy đứng cạnh em.” Trong đáy mắt cô nhìn qua đều có hình ảnh của anh. Hàng mi đen sẫm của anh, ánh mắt thâm thúy của anh, chiếc mũi thẳng của anh, bờ môi hơi mỏng của anh, thật là khó hiểu, hôm nay sao người này lại gợi cảm như vậy.
“Không được, em muốn đi thay đồ, đợi thêm 20 phút nữa được không?” Cô ôm lấy eo của anh, hôn lên cằm của anh.
“Như vậy cũng được rồi mà…” Anh thở dài, nếu Lâm Hinh Ý đã có ý tưởng ăn mặc trong đầu thì cũng không phải 20 phút mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.
“Không được, người ta cũng muốn mặc đồ tình nhân với anh… em phải đi tìm chiếc quần jean mua ở Italy năm ngoái, còn muốn trang điểm thêm một chút. Ông xã à, anh ngồi chờ em một lát đi…”
Vũ Chính bất đắc dĩ nhìn bóng lưng cô vội vã chạy vào phòng chứa quần áo, nụ cười nơi khóe miệng tràn đầy sủng nịnh cùng hạnh phúc.
Nửa tiếng sau, trước cửa biệt thự, cô cẩn thận vịn anh ngồi vào ghế, mặc giá đỡ nên có vẻ hơi cứng ngắc, nhất định phải có người trợ giúp mới vào được trong xe, cô nhìn thấy anh ngồi vào chỗ giá đỡ siết chặt ấy phần eo, khuôn mặt vừa rồi rất thoải mái giờ lại trở nên căng thẳng, chỉ biết anh đang cậy mạnh. Mặc giá đỡ mà đi so với người bình thường phải khó khăn gấp bội mới có thể giữ được thăng bằng, xem như vài ngày nay thân thể có tốt lên nhiều nhưng cũng hiếm khi có thể mặc giá đỡ ra ngoài, huống chi gần đây tình hình sức khỏe của anh không được tốt lắm.
Nhưng mà, giờ cô không có cách nào bỏ giá đỡ mặc trên người anh ra, ánh mắt thỏa mãn, điều anh muốn chỉ đơn giản như vậy, chỉ muốn đứng bên cạnh người anh yêu, cùng sóng vai đi bên cô mà thôi. Cô cũng không có cách nào quên, ngày đó trong phòng tập trị liệu ánh mắt anh cầu xin cô hãy để cho anh tiếp tục “đi” làm đau đớn lòng cô.
Khóe miệng cô nặn ra một nụ cười, cúi đầu giúp anh cài dây an toàn lại, che giấu đi sự lo lắng trong ánh mắt, thầm muốn anh thật vui vẻ trong ngày sinh nhật này.
“So, trạm thứ nhất của chúng ta ở đâu đây?” Cô nắm lấy tay lái, lúc khởi động xe ánh mắt tràn đầy mong chờ nhìn anh.
“Anh đã định vị sẵn trên đường số 5 rồi, cứ đi vào đấy trước, chúng ta sẽ đến Marlborr Gallery.”
“Anh muốn đến đó làm gì?” Nơi đó có phòng triển lãm tranh lúc trước cô có đến một lần, hình như đi cùng mẹ chọn quà mừng 20 năm ngày kết hôn của dì, tuy chỉ là một chuyến đi vội vàng nhưng phong cách ở đây xác thực rất hấp dẫn người khác. Bình thường cũng không thấy anh có hứng thú với nghệ thuật cho lắm, trước kia dù cho những bữa tiệc rượu có liên quan đến chuyện làm ăn có được cử hành ở đây cũng không thấy anh nhiệt tình như vậy, sao hôm nay đột nhiên lại muốn đi tới đây chứ?
“Thế nào? Không tin ông xã của anh cũng có tâm hồn nghệ thuật sao?” Anh quay đầu lại nhìn một bên mặt cô, từ chiếc hoa tai kinh điển hiệu Channel nhìn xuống chiếc cằm với một vòng cung hoàn mĩ trông rất đẹp mắt.
Cô chỉ chuyên tâm lái xe theo con đường uốn lượn bên bờ biển, nụ cười trên mặt làm cho anh cảm giác được một sự… nguy hiểm.
“Ok, nhận thua.” Anh bất đắc dĩ đưa hai tay đầu hàng, lại liếc nhìn ánh mắt thắng lợi của cô, bình tĩnh nói: “Không phải nhà của mẹ ở Vienna mới được thiết kế lại sao? Hôm trước anh online nhìn thấy một bức tranh rất match (thích hợp) với nội thất cùng chiếc đàn của mẹ.” Nhưng thật ra lần trước trong lúc vô tình cô nói rất yêu thích phong cách hành lang có treo tranh, hơn nữa Bugey đã giới thiệu với anh một họa sĩ rất được yêu thích đã “đả động” đến anh thật sâu.
Lòng của cô trầm xuống, căn nhà mới được thiết kế lại không phải tháng sau mới hoàn thành hay sao?  Anh vội vã như vậy để làm gì chứ? Nhưng cô vẫn không đổi sắc nói: “Để cho phòng tranh trực tiếp chuyển đến nhà mới không được sao.”
“Có thời gian thì cứ thuận đường ghé qua xem, hơn nữa bức tranh kia cũng không tệ, anh tin em sẽ thích.”
“Hôm nay là weekend (cuối tuần), ngư