Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/495 lượt.
ứng nhắc của Vũ Chính bỗng nhiên nhúc nhích, khóe mắt liếc về phía Hinh Ý, có chút bất đắc dĩ nói: “Rachel, em thả anh ra đi.” Thân thể dựa vào đôi nạng để cân bằng hơi nghiêng sang một bên, Hinh Ý đứng bên cạnh vội vàng đỡ lấy eo của anh, tuy trong lòng không vui nhưng vẫn lễ phép gọi một tiếng: “Chị Rachel, đã lâu không gặp.” Tư thế cùng phong thái đều mang một loại đoan trang cùng bình tĩnh hiếm thấy, đây chính là thái độ của Lâm Hinh Ý nơi công cộng, mang trên mặt nụ cười cẩn thận tỉ mỉ, trong mắt có chút xa cách nhàn nhạt.
Nghe thấy chữ “chị” trong miệng Hinh Ý, thân thể Rachel cứng đờ, thong thả và không tình nguyện buông tay đang ôm Vũ Chính ra, “A, Hinh Ý cũng ở đây sao?” Lúc này ánh mắt của Rachel mới nhìn thẳng vào sự tồn tại của Hinh Ý, dường như vừa rồi một chút cũng không để ý đến bên cạnh Vũ Chính còn có một người nữa.
“Lúc chúng em kết hôn chị Rachel đã không đến, không nghĩ tới lại gặp chị trong tình huống này, hình như chúng ta cũng năm năm không gặp rồi nhỉ?” Hinh Ý rất tự nhiên ôm lấy Vũ Chính, khéo mắt lơ đãng toát ra một vẻ hạnh phúc, làm cho người phụ nữ trước mặt phải nghiến răng nghiến lợi.
Rachel vừa nghe thấy hai chữ kết hôn thì sắc mặt lập tức trở nên ảm đạm, ánh mắt lạnh xuống nhưng vẫn cười nói, “Lần đó tôi có một hội nghị ở Nam Phi cho nên không đến được.” Nụ cười mang theo một chút cứng ngắc cùng mất tư nhiên. Sau đó lại nhìn về phía Vũ Chính hỏi: “Tình trạng của Ken cũng không tệ lắm, xem ra hai năm qua khôi phục cũng rất tốt. Có thể nhìn thấy anh đi lại vui vẻ, anh biết không nghe thấy anh gặp chuyện không may thật sự dọa em gần chết.” Khuôn mặt trang điểm thật đậm tỏ ra ân cần tình tứ, tình cảm nóng bỏng nhìn vào ánh mắt của anh.
Ánh mắt Hinh Ý đảo qua người đàn ông châu Á khoảng chừng hơn 20 tuổi tướng tá ngũ đoản (5 phần: thân ngắn, cổ ngắn, chân ngắn, mặt ngắn, đầu ngắn) đứng bên cạnh Rachel, sắc mặt rất trắng, đứng bên cạnh Vũ Chính có lẽ chỉ cao tới cằm anh, hơn nữa cũng không đẹp trai như anh, cằm hơi nhếch lên hỏi cô ta: “Sao lại không giới thiệu vị này?”
“Vị này chính là phó tổng tài của MPP, ngài Trì Đảo Vũ.” Khuôn mặt có hơi tối lại nhìn Hinh Ý, rồi lại không dám phát tác.
Hinh Ý chớp chớp chân mày, Vũ Chính đứng giữa hai người phụ nữ mạnh mẽ này, khóe môi giấu đi một nụ cười.
Toilet nữ thường là nơi thường thấy nhất để giải quyết mối hận cũ, vào hôm nay trong cuộc chiến giữa hai người phụ nữ này cũng là chiến trường phân định thắng thua.
Rachel đứng trước bồn tửa tay bằng đá cẩm thạch màu đen, nhìn Hinh Ý mặc một bộ quần áo dạo phố đứng trước gương, “Làm sao vậy? Dạo này cơn bão tài chính ảnh hướng lớn đến Giang Lâm như vậy sao? Nhìn xem, Lâm Hinh Ý từng rất kiêu ngạo của chúng ta, không phải sản phẩm cao cấp thì không mặc lại cũng học được cách ăn mặc giản dị sao.” Trong ánh mắt mang theo một vẻ khinh bỉ đắc ý dạt dào. Thật ra xuất thân của cô ta cũng không kém Hinh Ý, chỉ là đám cưới giữa nhà họ Giang và họ Lâm vĩnh viễn là một nhát dao đâm vào tim cô ta, trời mới biết cực phẩm Giang Vũ Chính này ban đầu là do cô ta khai quật nhưng cuối cùng lại bị Lâm Hinh Ý cướp về nhà.
“Tôi cũng không phải người nào đó, không cần phải ăn mặc như một cây thông Noel.” Hinh Ý nhìn thấy nét mặt của cô ta biến đổi thì lại nói thêm một câu, “Hơn nữa, quan trọng không phải là tôi mặc cái gì, mà là, tôi là Giang Lâm Hinh Ý.” Thản nhiên nói ra từng câu từng chữ, khiến cho sắc mặt Rachel biến đổi. (ở TQ khi có chồng thì người phụ nữ thường được gọi thêm họ của chồng phía trước họ tên đầy đủ của mình)
Rachel chớp mắt, từ trong gương nhìn pho tượng Apollo phía sau, khẽ thở dài một hơi, liếc mắt qua nhìn Hinh Ý: “Đã từng là một Apollo nhỉ! Đáng tiếc, thiếu đi hai chân mạnh mẽ, rốt cuộc cũng không còn hoàn mĩ. May mắn, tôi đã từng nếm trước tiên, cô nhất định là chưa thấy qua đâu nhỉ, anh ấy tuyệt đối là người đàn ông giỏi nhất tôi từng thấy, dù cho là khi đỉnh điểm ngượng ngùng nhất…” trong ánh mắt rõ ràng đang khiêu khích cô đến cực điểm.
Kẻ thù đã khiêu chiến, cô cũng không cần phải trốn tránh, không phải sao? Cằm Hinh Ý khẽ nhếch lên, “Đúng vậy thì làm sao? Thời trẻ anh ấy chỉ còn là hồi ức của chị, hoặc có thể nói, anh ấy cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ là Apollo của chị, trước kia, hiện tại, từ nay về sau, đều chỉ là của tôi…” Toàn thân phảng phất khí thế của một nữ vương, từ trên cao nhìn xuống người