XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/478 lượt.

hậm, nhưng cũng xem như ổn, cô tập trung đi theo sau anh, không dám vươn tay ra đỡ, cứ như vậy, đoàn người bước đi thật chậm nhưng cũng không ai dám lên tiếng. Mặc dù là cuối tuần nhưng nơi bọn họ đang đi dường như không nhiều người lắm, thỉnh thoảng có vài người đàn ông mang giày tây lui tới. Đôi nạng nện xuống mặt đất bằng đá cẩm thạch màu đen, tiếng động vọng lại rõ ràng lạ thường trong hành lang.
Hành lang treo những bức tranh có lối đi rất thông thoáng, tường lại không sơn hay dán giấy trang trí như bình thường mà dùng những hòn đá lộn xộn đắp thành, nhìn có vẻ ghồ ghề nhưng thực chất rất sạch sẽ, hơn nữa ánh sáng trong hành lang vừa đủ, không khiến cho người xem cảm thấy ánh sáng quá chói mắt, lại cũng không quá tăm tối làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo, mục đích chỉ có một, đó chính là tạo nên một không gian tốt nhất để thu hút người tới mua tranh.
Cuối cùng đoàn người nghỉ chân tại một bức tranh rất bình thường, ánh mắt Vũ Chính lại yên lặng khóa trên nó, Flora đứng bên cạnh giải thích: “Đây là tác phẩm nghệ thuật cuối cùng John Wesen vẽ trước khi qua đời, tên là ‘Dục vọng’.”
Hinh Ý nhìn vào bức tranh chỉ có một hình ảnh đơn giản, giống như đặt bút vẽ một khe hở của cánh cửa, hơn nữa đường nét lại không rõ ràng, cách dùng màu cũng tối đen không chút ánh sáng, cô nhìn thấy Vũ Chính đã lâm vào trạng thái trầm tư, hỏi: “Tại sao phải gọi là dục vọng?”
Miệng anh nhếch lên cười mang theo một chút ý vị sâu xa, “Người nhìn từ trong khe cửa ra, có thể nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn người khác, nhưng mà cái lớn hơn cả thế giới chính là dục vọng của con người…” Lời nói mang theo một hơi thở nhàn nhạt, lại nghe giống như một nhà nghệ thuật, trước khi chết cái ta vấn vương chính là danh là lợi sao? Cuối cùng lại chính là một thứ mà trong sâu kín tâm hồn con người ta không thể vứt bỏ – dục vọng?
Tổng giám nghệ thuật đứng bên cạnh lộ ra một nụ cười tán thưởng, Hinh Ý chỉ yên lặng nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh, nhẹ giọng ghé vào lỗ tai của anh nói: “Dục vọng của anh là gì?”
“Dục vọng của anh, chính là em…” Anh cúi đầu, giọng nói mê hồn, dùng âm lượng chỉ có cô mới nghe được để trả lời, in lên trán của cô một nụ hôn. Đôi mắt đen lộ ra một chút sáng ngời khác thường, chiếu sáng khuôn mặt cô. Cô kiễng nhẹ mũi chân đáp lại anh, ngón tay ôm lấy eo anh nhẹ nhàng vuốt ve, không dùng một chút sức nào. Người bên cạnh đều thức thời tránh đi, cuối cùng Hinh Ý mặt đỏ hồng nhẹ nhàng đẩy anh ra, ảo não nói: “Làm sao bây giờ? Cung cấp cho người ta một đoạn phim tình cảm nồng nhiệt miễn phí rồi.”
Anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, cười nói: “Nếu không thì chúng ta diễn là thêm một đoạn phim tình cảm nồng nhiệt nữa đi?” Trêu đùa với chóp mũi cô. Cô nhìn thấy bóng hình của mình trong đôi mắt thanh tịnh của anh, cảm thấy một chút chua xót dâng lên trên đôi mắt mình, tay của anh chống lấy đôi nạng, không thể ôm lấy cô, thậm chí chỉ nhẹ nhàng đùa nghịch với gò mà của cô cũng không được, cho nên chỉ có thể dùng cách như vậy để biểu thị động tác thân mật, động tác thân mật làm đau lòng người như vậy.
“Bức tranh anh muốn tặng cho mẹ rốt cuộc ở đâu?” Cô không muốn lộ ra tâm tình của mình, nhẹ nhàng linh hoạt chuyển chủ đề, nhìn tay anh dùng sức chống lấy nạng gân xanh nổi lên, cô thầm nghĩ phải mau mau tìm chỗ cho anh ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.
Vẻ mặt anh thần bí, khóe miệng cong lên thành một nụ cười hoàn mĩ: “Bí mật.”
“Chẳng lẽ bức tranh kia tên là ‘Bí mật’?” Cô cười hỏi, đôi mắt cười đến cong cong, hàng lông mi dày và rậm, trong nháy mắt như một con sâu nhỏ đang bổ nhào đến. Con sâu nhỏ kia đã động đến lòng của anh, trái tim rung động giống như lần gặp mặt đầu tiên năm 17 tuổi. Cô cũng như thế này, trong lúc lơ đãng tỏ ra trẻ con một chút, khiến cho không ai có thể làm gì nữa, làm cho người ta đầu hàng, làm cho người ta muốn nâng niu cô trong lòng bàn tay.
“Ken.” Xa xa có một người khẽ quát lên, hai người bọn họ đều chưa kịp phản ứng, ở đây mà cũng gặp ngưới quen sao? Người kia đã xông tới ôm chặt lấy Vũ Chính, hôn chụt anh một cái rồi mới ngẩng đầu lên nói: “Không nghĩ tới lại có thể gặp anh ở đây.”
Người trước mặt mặc một chiếc váy màu xanh lục lộ vai dài đến gối, bộ ngực sữa lộ ra một nửa dán chặt vào lồng ngực Vũ Chính, hai tay ôm chặt lấy eo của anh, giống như một đôi tình nhân một khắc cũng không muốn chia lìa.
Khóe miệng c