Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/471 lượt.
ì cực mà còn có những kẻ thân thích theo sao cạp váy.”
Trên thực tế, anh chính là muốn loại bỏ hoàn toàn hình thức kinh doanh gia tộc của Lâm thị và Giang thị. Cho dù lúc này anh không làm thì Giang thị cùng Lâm thị sớm muộn gì cũng bị đám hoàng thân quốc thích kia phá tan.
Hinh Ý ngồi vào mép giường, đôi mắt của hai người nhìn nhau.
“Bọn họ đã ở trong Lâm thị và Giang thị vài chục năm rồi, làm gì có thể dễ dàng đá bọ đi như vậy được?” thật lâu sau cô mới nói được một câu như vậy.
Cô không phải không hiểu rõ quyết tâm của anh, cô cũng Giang thị cùng Lâm thị có thể thoát khỏi hình thức cố hữu để vực dậy, nhưng bởi vì như vậy mà Giang thị cùng Lâm thị từ nay sẽ không còn được yên bình.
Vũ Chính duỗi tay trái ôm cô vào trong lòng, Hinh Ý cũng vươn tay ôm chặt lấy eo của anh, nhẹ nhàng tựa đầu lên ngực anh, tham lam hưởng thụ mùi hương của anh.
Anh chưa bao giờ dùng nước hoa, nhưng trên người anh lại tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt làm say mê lòng người, làm cho người ta cảm thấy an tâm mà trầm mê không thể tự thoát ra được.
“Em chỉ cần tin tưởng anh là được rồi, những chuyện khác không cần để ý làm gì.” Giọng nói của anh trầm thấp mà có chút khàn khàn, lại làm cho người ta an tâm như vậy.
Hinh Ý nằm trong lồng ngực anh, rầu rĩ “Ừ” một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên, vịn vai của anh, dịu dàng nhìn vào ánh mắt anh, khuôn mặt tràn đầy vẻ tin tưởng cùng ý nghĩ yêu thương.
“Hứa với em, bất kể chuyện gì có xảy ra cũng phải quan tâm đến sức khỏe của mình trước tiên, không cho phép quá mệt mỏi. Em cũng hứa với anh, em sẽ luôn tin tưởng anh.”
Hai người nhìn nhau cười, tất cả đều như gió thoảng mây trôi.
Tuy Hinh Ý rất phản đối việc Vũ Chính muốn sang Mĩ, nhưng mà hình như bên kia thật sự có chuyện gì rất quan trọng, cuối cùng Vũ Chính vẫn theo kế hoạch cũ mà xuất phát.
Hinh Ý vẫn lo lắng cho sức khỏe của anh, nhưng nhìn thấy sắc mặt của anh so với mấy ngày trước đã tốt hơn rất nhiều nên cũng không ngăn cản nữa.
“Sang bên kia nhớ chú ý giữ ấm cho cậu chủ, mỗi ngày cách hai tiếng phải nhắc nhở anh ấy nghỉ ngơi một chút, còn nữa mỗi buổi sáng nhớ phải…” ở trong đại sảnh, Hinh Ý dặn dò hộ lý không ngớt.
Vũ Chính ngắt lời cô, bảo hộ lý đi ra ngoài.
“Người ta là hộ lý chuyên nghiệp nên cũng biết phải làm thế nào mà.” Anh nhìn cô một chút, thở dài nói.
“Em sợ anh ta không đủ cẩn thận, lo lắng cậu ấm như anh khiến cho người ta khó chiều mà thôi.” Mắt Hinh Ý trắng dã không còn chút máu, anh không biết người ta lo lắng cho anh nhiều thế nào đâu. Đêm qua Hinh Ý thức trắng đêm không ngủ được.
“Được rồi, anh phải lên máy bay đây.” Anh nhìn nhìn ra ngoài, đến JL ở Mĩ phải lập tức tham dự một hội nghị.
“Đây là máy bay riêng của mình, chậm một chút không được sao.” Cô ngồi trên ghế sofa, không chịu buông tay.
Vũ Chính cũng không chấp nhìn cô một cái, “Bướng bỉnh, anh phải đi làm việc, không phải đi du lịch.” Giọng nói mang theo một chút bất đắc dĩ.
Cô gái này không dễ gì làm nũng, nhưng một khi đã phát tác thì anh tuyệt đối không thể ngăn cản được.
Hộ lý đứng trước cửa lớn vô cùng chuyên nghiệp, ánh mắt chưa từng liếc sang, chỉ lẳng lặng chờ đợi, dường như hoàn toàn không thấy cảnh hai người đang triền miên lưu luyến chia tay ở bên trong.
“Anh đi đi.” Cuối cùng hôn lên trán anh một cái rồi bảo hộ lý giúp anh ngồi lên xe lăn.
Hôm nay, Hinh Ý quay trở về nhà họ Lâm ăn cơm tối với ba mẹ.
“Chăm sóc cho Vũ Chính chắc là mệt chết rồi nhỉ, nhìn xem con gầy đi rồi này, cằm nhọn hoắc.” Lâm mẹ đau lòng sờ sờ cằm của con gái mình.
“Có mệt gì đâu mà, gần đây con ăn không ngon thôi.” Cô cũng không biết có chuyện gì xảy ra nữa, từ khi Vũ Chính sang Mĩ thì mình ăn không được ngon lắm, chắc là bởi vì mình quá nhớ anh ấy.
Lúc này, chị Hàng bưng dĩa cá hấp lên nói: “Con nghĩ chắc tiểu thư nhớ thiếu giá quá nên mắc bệnh tương tư đó.”
Hinh Ý đang muốn phản bác lời trêu ghẹo của chị Hàng, nhưng mà khi ngửi thấy mùi cá thì cảm thấy rất chán ghét, chạy vội vào toilet.
Thật ra thì cũng không nôn quá nhiều, nhưng mà dạ dày rất khói chịu, bởi vì từ hôm qua chưa ăn thứ gì nên chỉ không ngừng nôn ra nước chua.
Tay Hinh Ý bám chặt vào bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch mát lạnh, nôn đến chảy nước mắt, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.
Chi Hàng cũng chạy vào, vừa vỗ lưng cho cô vừa hỏi: “Có phải ăn trúng thứ gì không? Sao lại nôn nhiều như vậy?”
Hinh Ý rư