Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134479

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/479 lượt.

̉a mặt, nhìn vào gương, cau mày: “Không có, dạo này đều như vậy, dạ dày không được tốt lắm.”
Vẻ mặt chị Hàng đầy ý tứ sâu xa nhìn gương mặt Hinh Ý, nụ cười càng lúc càng rộng, nếp nhăn trên khóe mắt càng sâu: “Có phải là có cái kia rồi không?”
Hinh Ý cũng ngẩn người, chỉ mờ mịt nhìn vào gương. Dạo này chính mình cũng bận túi bụi ở công ty, hình như đã không để ý vài thứ. Cái kia… “dì cả” hình như đã hai tháng không tới, trước kia cô chưa bao giờ bị như vậy.
“Vẫn chưa biết có phải hay không, trước tiên vẫn chưa vội cho anh ấy biết.” Hinh Ý cũng không thể giấu được nụ cười tươi tắn.
Hai tuần sau, Hinh Ý nói chuyện điện thoại với Vũ Chính trong thư phòng.
“Dạo này có phải em bị bệnh không? Sao sắc mặt lại kém như vậy?” Vũ Chính ngắm nhìn khuôn mặt của Hinh Ý, hơi gầy một chút.
“Làm gì có? Do ánh sáng có vấn đề, hơn nữa em vừa mới tẩy trang.” Tâm trạng Hinh Ý rất tốt, nhưng rồi lại nghiêm túc hỏi: “Em vẫn còn chưa hỏi anh đây, có ăn cơm, đi ngủ đúng giờ không?”
“Vợ yêu đại nhân đã dặn dò, anh nào dám không tuân theo?” Ở đầu dây bên kia Vũ Chính cũng rất nghiêm túc trả lời.
“Em nhớ anh, khi nào thì anh trở về thế?” em có tin tốt muốn chia sẻ với anh. Hinh Ý không thể chờ đợi được muốn chia sẻ tin vui của bọn họ.
“Giải quyết xong việc bên này anh sẽ về, có lẽ khoảng nửa tháng nữa. Em phải tự chăm sóc cho mình, không bằng trở về nhà họ Lâm thì tốt hơn, người nhà bên kia có thể chăm sóc cho em…” Vũ Chính lo cô ở một mình không quen.
“Em không cần, em muốn ở nhà của mình. Anh giải quyết xong việc bên kia phải lập tức trở về, biết không?”
“Tuận lệnh, vợ yêu đại nhân. Còn nữa, trở về anh có một món quá lớn muốn tặng em.” Vũ Chính nhìn hợp đồng bên cạnh máy tính của mình, lần này sang Mĩ mục đích là muốn làm cho JL hoàn toàn tấn công vào thị trường trong nước, còn có phải giúp cho Giang thị cùng Lâm thị thay da đổi thịt.
Nụ cười của Hinh Ý càng rạng rỡ: “Em cũng có một món quà muốn tặng cho anh.”
Tay cô vuốt ve bụng mình, nhớ đến lời nói hôm trước bác sĩ đã nói với cô, thai nhi được hai tháng rất khỏe mạnh, nhưng mà thân thể của cô hơi gầy, phải chú ý bồi bổ cùng nghỉ ngơi, giữ cho tinh thần thoải mái, không được để tâm trạng bị kích động.
Trong thân thể cô đang mang một sinh mạng khác, đây là chuyện vui mừng kì diệu cỡ nào.
Hơn nữa, ngoại trừ lúc đầu mang thai có những phản ứng khó chịu, những thứ khác đều khỏe, cũng không lo được lo mất như mọi người, tâm tình rất thoải mái.
Nhưng mà, chính mình cũng chưa nói chuyện này với ai. Bởi vì cô muốn để cho ba ba của đứa trẻ là người biết tin này đầu tiên. Mỗi một ngày hai người đều hy vọng thời gian trôi qua thật nhanh, Vũ Chính có thể sớm trở về một chút cùng cô chia sẻ tin vui này.
“Em cũng có quà? Món quà gì vậy nhỉ?” tâm trạng của Vũ Chính cũng rất vui vẻ, dường như cách cả một Thái Bình Dương cũng có thể chạm vào niềm vui của Hinh Ý.
“Anh muốn biết thì sớm trở về đi.” Hinh Ý thừa nước đục thả câu.
Con à! Con ơi! Con biết không? Ba của con, anh ấy có thể dùng sức của chính mình để sáng lập ra một tập đoàn tài chính JL hùng mạnh nhất toàn cầu; anh ấy có thể vì cứu mẹ mà ngay cả tính mạng cũng không màng đến, anh ấy là một người đàn ông rất giỏi.
Cho tới bây giờ Hinh Ý chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như vậy, chưa bao giờ mong chờ tương lai như vậy, ngay cả người bên cạnh mình cũng có thể cảm giác được.
Trong công ty, tất cả mọi người đều kinh ngạc không biết người phụ nữ mạnh mẽ trong mắt bọn họ trở nên thích cười từ khi nào, kinh ngạc nhất chính là thư kí của cô.
Trước kia buổi sáng vừa đến văn phòng Lâm tổng nhất định phải có một ly cà phê nóng đặt trên bàn, mà hôm nay, loại cà phê thường uống đều đổi thành sữa.
Trong nhà, tuy bình thường cô cũng không vênh váo hất hàm sai khiến người giúp việc, nhưng cũng có lúc tự nhiên tâm tình không tốt thì sắc mặt đanh lại. Đặc biệt là sau khi tan tầm trở về, người giúp việc luôn phải chú ý.
Nhưng mà, không biết từ lúc nào mà vẻ mặt của phu nhân luôn vui vẻ như vậy, lại còn trò chuyện với quản gia những việc lớn nhỏ trong nhà, còn nói chuyện thực đơn với đầu bếp, đây thực sự là một thay đổi thần kì.
Cô nhìn vào ảnh chụp siêu âm của con cùng ảnh cưới của hai người, thật ra thì hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy, có người yêu mình cùng người mình yêu.