Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/492 lượt.
chuyện phiền toái gì thì thật tốt.
“Hinh Ý, con mau chạy đến bệnh viện Nhân Ái ngay, bệnh tim của anh cả phát tác, đang ở trong phòng cấp cứu.” Giọng nói của Lâm Đạt Quảng vô cùng vội vàng.
Lòng Hinh Ý như một tảng đá ‘đùng’ một tiếng rồi rơi xuống hố nước không đáy, nặng nề vô cùng.
Đầu óc mơ hồ, chống tay lên chiếc bàn dài một lát mới định thần lại được. Cô lập tức lao ra khỏi phòng họp, chạy về hướng thang máy đi xuống bãi đỗ xe.
Bỏ lại một nhóm người không hiểu chuyện gì, không phải đã nói sẽ cùng đi ăn món Pháp sao?
Hinh Ý run rẩy cầm tay lái, lòng bàn tay toát mồ hôi làm cho tay cô trơn trượt gần như không thể cầm lái được.
Làm sao bệnh tim lại đột ngột tái phát như vậy? Mấy ngày hôm trước cô rõ ràng đã nói chuyện với bác sĩ chuyên khoa, ông ấy nói chỉ cần tĩnh dưỡng thật tốt thì bệnh tình sẽ không nghiêm trọng mà.
Cô vừa nghĩ vừa nhấn ga tăng tốc, chiếc xe thể thao chạy cực nhanh trên đường.
Chỉ là cô tuyệt đối không thể tưởng tượng được lại xảy ra chuyện như vậy, không thể tưởng tượng được mình lại không thể nhìn thấy mặt ba mình lần cuối cùng.
Khi cô lảo đảo bước tới phòng cấp cứu của bệnh viện thì trông thấy chú đang che mặt gục vào tường, trên mặt thím cũng có vài giọt nước mắt.
“Ba à…” Một lúc lâu có mới tìm lại được giọng nói của mình, cô áp chế không để cho mình run rẩy.
“Anh cả vừa đi rồi, bác sĩ nói là đột ngột bị nhồi máu cơ tim, cấp cứu quá trễ…” Vừa nói vừa nức nở, nước mắt rơi đầy mặt, vẻ mặt rất bi ai thống khổ.
Hinh Ý cảm thấy toàn bộ thế giới đều đang xoay tròn, cô không thể nhìn rõ bất kì thứ gì, cũng không biết mình đang suy nghĩ gì, hoặc là thật ra thì chính mình cũng không dám nghĩ đến.
Cứ như vậy yên lặng một phút đồng hồ mới dần dần cảm giác được mình còn có sức phát ra tiếng nói.
“Chú gạt cháu, đầu tuần này cháu mới về thăm ba, sắc mặt của ba vẫn cực kì tốt, vẫn đánh cờ với cháu, vẫn trò chuyện với cháu về chuyện khi còn bé. Ba của cháu đang ở đâu? Ba của cháu hiện đang ở đâu, cháu muốn đi tìm ba.”
Cô không hề chảy nước mắt, đơn giản là vì không tin.
Bởi vì vừa được đưa đến phòng cấp cứu, hiện giờ vẫn chưa đưa đến nhà xác, chỉ có thể đứng ở trước cửa phòng cấp cứu.
Cô từng bước từng bước đi qua, y tá giúp cô vạch tấm vải trắng xuống.
Cô vừa nhìn thấy mặt ba mình thì nước mắt liền rơi xuống. Hai tay dùng sức nắm lại, không muốn để cho chính mình khóc thành tiếng, cả người run rẩy, không thể tin được đây là sự thật.
Mới vài ngày trước, ba vẫn dạy cho cô sau khi có con rồi thì nên đặt tên gì cho hay.
Mới vài ngày trước, ba vẫn còn nắm tay cô nói khi còn bé cô rất bướng bỉnh, không chịu luyện chữ, phải đặt mua chocolate từ Thụy Sĩ về thì cô mới chịu viết.
Mới vài ngày trước, ba còn chê cười cô một ngày trước khi lấy chồng tối hôm ấy còn ở trong thư phòng của ông khóc đến không thể kìm nén được, nói không muốn gả đi, không muốn rời khỏi ba ba. Nhưng mà sau khi gả đi thì cả tháng không về nhà lấy một lần.
Ba của cô vài ngày trước còn dùng ánh mắt hiền hậu yêu thương nhìn cô, đôi bàn tay khô gầy kia còn vuốt ve mái tóc cô. Nhưng mà, hiện tại ông đã mất, làm sao có thể?
Hinh Ý nâng bàn tay ba mình lên, nơi đây vẫn còn một chút nhiệt độ, vẫn chưa lạnh, nhất định vẫn còn sống.
Hai mắt cô đẫm lệ nhìn bác sĩ đứng bên cạnh, vừa run rẩy khóc vừa nói: “Anh xem… vẫn còn nhiệt độ… tay… vẫn còn nóng… tiếp tục cấp cứu đi… cứu ba…”
Hai tay kéo lấy tay bác sĩ, bác sĩ cho dù đã nhìn quen cảnh sinh li tử biệt giờ phút này cũng phải động lòng, nhưng cũng chỉ có thể tiếc nuối nói: “Thật xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Xin hãy nén bi thương!”
“Không phải… vẫn còn nóng… tay…” Ngay cả một câu nói cô cũng không thể nói hoàn chỉnh.
Y tá bên cạnh đi tới đẩy giường bệnh đi, cô nhìn thấy mặt của ba mình cứ từng chút từng chút một bị tấm vải che lại.
Cô dùng sức cầm lấy tay y tá, y tá kinh ngạc lùi lại một bước, nhìn thấy cô khóc đến nỗi mặt mũi lấm lem thì đều không đành lòng.
“Đừng ai nghĩ đến việc bắt ba tôi đi… không được phép…” Cô cầm thật chặt thành bảo vệ của giường bệnh, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống tấm chăn đơn màu trắng, không có hình dáng, chỉ còn lại một vệt nước nhàn nhạt.
Lúc này, Lâm Đạt Quảng đi tới vỗ vai cô, “Hãy để cho anh cả yên tâm ra đi đi.”
“Không… ba của cháu vẫn chưa đi… chú gạt cháu…” Cô có chết cũng không