Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/480 lượt.

h dùng tốc độ nhanh nhất đưa tới tay Lâm Đạt Bình. Anh tin rằng Lâm Đạt Bình nhất định không phải là một ông già cổ hủ cố chấp, đối với kết quả như vậy, ông sẽ không kích động. (aizz chết anh rồi)
Vũ Chính điểu khiển xe lăn đi đến bên cửa sổ nhìn xuống bờ biển, rất nhanh anh có thể quay trở về gặp Hinh Ý, anh muốn tặng cho cô món quà kết hôn lớn nhất.
Sau khi Giang thị và Lâm thị xác nhập sẽ trở thành tập đoàn lớn nhất châu Á, anh muốn dành cho Hinh Ý một “Giang Lâm” hoàn mĩ.
Lâm Đạt Quảng ngồi trong văn phòng phó tổng tài của Lâm thị, vẻ mặt tràn đầy u sầu hút xì gà, lòng phiền muộn rối bời.
Dạo này ông ở trong Lâm thị thật sự không được thuận lợi, nguyên nhân là vì lần hợp tác cùng Giang Vũ Minh cùng JL tổn thất một số tiền lớn, sau khi trở về Hinh Ý nhìn ông chằm chằm, không cho ông làm việc gì lớn trong Lâm thị. Thậm chí người của ông đưa ra rất nhiều dự án lớn đều bị từ chối. Bên ngoài thì vì đầu tư cổ phiếu lỗ nghiêm trọng, nhiều bạn bè quen biết lâu năm đều thúc giục ông trả tiền. Quan trọng nhất là, ông làm cho Lâm thị thâm hụt một số tiền lớn như vậy, ông sợ một ngày nào đó Hinh Ý bỗng nhiên nổi hứng gọi kiểm toán đến kiểm tra. Lần trước lúc cô gọi giám đốc bộ phận tài vụ đến nói chuyện, ông sợ hãi đến toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Hai hàng chân mày của ông nhíu chặt lại, hơn nữa gần đây không biết Giang Vũ Chính sang Mĩ làm gì, bên ngoài thì Giang thị cùng Lâm thị có vẻ vẫn bình yên, nhưng không biết bên trong còn có những cơn sóng ngầm nào nữa.
Lúc này điện thoại vang lên, ông khẽ cắn môi, không phải đã sớm dặn dò thư kí không tiếp điện thoại của bất kì ai rồi sao? Sao lại còn gọi tới.
Ông nhấn nút nội bộ: “Bất kể là ai cũng nói tôi không có ở đây.” Giọng nói lộ ra một vẻ không kiên nhẫn.
“Là bà Lâm.” Giọng nói ngọt ngào của thư kí quanh quẩn bên tai.
Thể xác và tinh thần của ông đều mệt mỏi, nhìn điện thoại, do dự một chút rồi mới nhận.
“Bà lại phát điên gì nữa đây? Dạo này tôi không rảnh về nhà quan tâm đến bà đâu...” Ông vừa mở miệng đã mắng to, như là đã tìm được người thích hợp làm bia đỡ đạn.
Đầu dây bên kia bà Lâm cắt lời ông: “Ông khoan hãy tức giận, ông mau về nhà ngay cho tôi. Không biết Giang Vũ Chính từ Mĩ gửi văn kiện gì về mà anh cả một mình ngồi trong thư phòng hơn một tiếng rồi chưa đi ra.”
Văn kiện? Giang Vũ Chính gửi cho anh cả văn kiện gì, những năm gần đây bởi vì bệnh tim của anh cả ngày càng nghiêm trọng nên đã sớm mặc kệ việc của Lâm thị rồi mà.
Lâm Đạt Quảng nghĩ ngợi rồi lập tức cầm chìa khóa xe trên bàn, lao ra khỏi văn phòng.
Biến cố bất ngờ
Trong phòng họp tòa nhà Lâm thị.
Cuối cùng thì Hinh Ý cũng kết thúc cuộc họp cuối cùng trong ngày hôm nay, xương cốt cả người đều rã rời, việc duy nhất cô muốn làm lúc này là về nhà tắm rửa đi ngủ.
Lần trước còn nghĩ rằng mang thi giai đoạn này ngoại trừ hay nôn mửa thì không có gì khác thường cả, lúc này thì không như vậy nữa. Thì ra từ lúc mang thai thì đặc biệt thích ngủ, hơn nữa còn rất dễ mệt mỏi.
Cô là người có đồng hồ sinh học vô cùng chuẩn, đây là thói quen từ lúc còn nhỏ của cô, mỗi ngày đều tuyệt đối nghiêm túc thức dậy đúng giờ. Nhưng gần đây cô lần đầu tiên có ý niệm ngủ nướng. Nhớ đến tuần này đã ba ngày đến công ty muộn so với trước kia, thư kí bày ra vẻ mặt vô cùng khó tin, làm cho cô cảm thấy rất buồn cười.
Có thể là vì chồng không có bên cạnh mình, chuyện hạnh phúc như vậy không có ai chia sẻ, cô rất muốn bay qua tìm anh ngay lập tức, hoặc là có đôi khi trò chuyện qua điện thoại, lời nói đã đến miệng nhưng vẫn nuốt lại. Thật sự là quá dày vò.
“Hinh Ý, đêm nay chúng tôi đi ăn món Pháp, có hứng thú đi cùng không?” Giám đốc Lưu bộ phận nghiệp vụ đã qua tuổi bốn mươi nhưng khuôn mặt vẫn tràn đầy sức sống như một cô gái cho nên Hinh Ý cũng đã quen không cần phân biệt lớn nhỏ.
Hinh Ý nghĩ có về nhà cũng chỉ ăn cơm một mình, không bằng đi ra ngoài bồi dưỡng tình cảm với cấp dưới một chút cũng tốt nên đã đồng ý ngay.
Đang lúc mọi người cười cười nói nói đi ra khỏi phòng họp thì điện thoại của Hinh Ý vang lên.
Mọi người đều rời khỏi, chỉ có một mình Hinh Ý ở trong phòng họp. Cô nhìn màn hình điện thoại di động một lúc.
“Chú hả?” Người chú bình thường đều không muốn nói chuyện nhiều với mình Lâm Đạt Quảng hôm nay lại gọi điện cho mình, thật là hiếm thấy. Ngàn vạn lần đừng mang tới