Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/501 lượt.
có thể thuộc về truyện cổ tích, quá xa xôi với chúng ta.”
Hiểu Văn không muốn làm cho cô thêm đau lòng, vì vậy nói: “Lần này em đi nha, không biết khi nào mới nhớ mà trở về thăm chị nữa.”
Hinh Ý ôm lấy cô, “Em chỉ đi giải khuây, đi chơi, đi học tập thôi, không có nói là không trở về nha.”
Mắt Phương Hiểu Văn ươn ướt, nói như thế nhưng mà ai biết cô nghĩ thế nào? Có lẽ sẽ thật sự trốn đi cả đời không trở lại.
“Mặc kệ là đến nước nào, nhất định phải nhớ giữ liên lạc nha!”
Hinh Ý cười cười, “Được rồi, em vào trong đăng kí đây. Lâm Hinh Ý muốn bước đi trên con đường của cô ấy.”
Hiểu Văn cũng nặn ra một nụ cười: “Để mẹ em nghe được không bị dọa ngất mới là lạ.”
Hinh Ý đều nói với mọi người là sang nước ngoài du học, chỉ có Hiểu Văn là biết rõ ngoại trừ một chiếc ba lô, cô không hề mang theo thứ nào khác, cô không nghỉ chỉ dừng chân ở một quốc gia.
Đi khắp nơi quan sát một chút, có lẽ sẽ thật sự quên được những chuyện không hay trước kia.
Vũ Chính ngồi trong thư phòng trong nhà, trên bàn sách đặt hai phần văn kiện, một phần là đơn ly hôn Hinh Ý đã kí, phần kia là giấy ủy quyền toàn bộ cổ phần của Hinh Ý tại Giang Lâm.
Anh chỉ biết cười khổ, cô thật sự không cần thứ gì nữa, chỉ vì để có thể thoát khỏi anh.
Cô thật sự hận anh như vậy sao?
Quản gia trong nhà cùng Kelvin đều gấp đến độ như con kiến đang bò trong chảo nóng, từ ba ngày trước khi nhà họ Lâm đưa tới thứ gì đó, đã ba ngày Giang Vũ Chính không ra khỏi phòng, thức ăn đều đưa đến từng bữa một.
Bọn họ sợ anh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn trong phòng nhưng lại không dám vào, không thể làm được gì nên đành phải gọi điện thoại sang Vienna (Áo) cho mẹ của Vũ Chính.
Sau khi Giang mẹ nghe tin thì lập tức ra sân bay trở về chạy đến nhà Vũ Chính, lúc này Vũ Chính đã bốn ngày không ra khỏi cửa, thậm chí có người gõ cửa nhưng chỉ nghe thấy tiếng đổ vỡ, thật không biết thiếu gia ở trong phòng đã đẩy ngã cái gì nữa.
“Vũ Chính, là mẹ đây.” Bên trong không có động tĩnh gì.
Rất hiểu tính tình của ông chủ nên Kelvin biết đây là tỏ vẻ đã cho vào nên ra hiệu bảo Giang mẹ cứ tiếp tục vào.
“Mẹ vào đây.” Vẫn không có động tĩnh gì.
Giang mẹ nhẹ nhàng mở cửa phòng ra. Bức màn trong phòng đóng chặt lại, giữa ban ngày mà không có một tia sáng bên ngoài nào truyền vào được, chỉ có một ngọn đèn tường đơn độc. Cả phòng toàn mùi rượu, trên mặt thảm bằng da dê đều là những mảnh vỡ nát của thủy tinh, còn có những mảnh đồ sứ.
Giang mẹ chỉ cảm thấy đau lòng, đứa nhỏ cho tới bây giờ chưa từng chán chường như vậy nha.
Vũ Chính chán nản ngồi trên ghế sofa bên cạnh mặt thảm, xe lăn ngã lật một bên.
Giang mẹ đi đến bên cạnh anh, ôm chặt lấy anh, “Mẹ đã trở về, không có gì đâu, sẽ qua thôi, con ngoan.” Giọng nói run rẩy, đây là đứa con mà bà vẫn tự hào sao? Tại sao lại có thể như vậy?
Vũ Chính nghiêng đầu tựa vào vai mẹ, không nói một tiếng, thân thể nhẹ nhàng run rẩy.
Giang mẹ cảm thấy có chất lỏng chảy xuống xuyên qua áo thấm vào da thịt nơi bả vai của bà, làn da cảm giác được một chút lành lạnh ươn ướt.
Giờ khắc này nước mắt của bà cũng chảy theo, Vũ Chính của bà từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ rơi nước mắt trước mặt người khác. Từ nhỏ đã nhận hết những đôi mắt lạnh lùng trong gia tộc nhưng không bao giờ khóc, thậm chí khi ba qua đời cũng chưa từng chảy một giọt nước mắt. Nhưng bây giờ…
Hai tay bà ôm lấy anh, không ngừng trấn an vỗ lên tấm lưng đang nhẹ nhàng run rẩy của anh. Thở dài một hơi, yêu sâu sắc như vậy, đáng sao?
Nếu như như vậy có thể quên những ký ức về anh
Biển xanh mênh mông, những rặng san hô xinh đẹp, cánh rừng nhiệt đới rậm rạp lại mang theo một chút tĩnh mịch… đây là một tiểu vương quốc ở nam Thái Bình Dương – Sa Moka.
Ở đây không chỉ có phong cảnh đẹp, hơn nữa những người dân cũng rất đơn thuần chất phác, phảng phất giống như một nơi thế ngoại đào nguyên.
Hinh Ý đón xe đi vào hòn đảo Sava, những ngọn núi uốn lượn, rừng cây rậm rạp, dường như đang chui vào một con đường hầm màu xanh kín không kẽ hở nào. Có lúc đi qua một hang núi khoáng đạt, hoa cỏ xanh mượt, dòng suối thanh tịnh uốn lượn theo thung lũng, rồi lại đến một dòng suối chảy xiết qua ngọn núi, tiếng chim hót vang lên từ nơi thâm sơn cùng cốc, càng nổi bật vẻ u tĩnh.
Cô nhìn thấy cảnh sắc như vậy, chỉ cảm thấy thoải mái, chính cô cũng không biết làm sao mình có thể tìm đến nơi không có nhữ