Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/507 lượt.
õ lúc này nhất định là sáng sớm, nhưng mà say rượu làm cho đầu cô rất đau, vén chăn qua khỏi đầu một lần nữa, lại trằn trọc một lát mới đứng lên, đi về phía phòng tắm.
Sau khi rửa mặt xong cô đến trước cửa sổ, ngẩn người nhìn những trái nho xanh xanh, dường như thật sự không nghĩ ngợi gì, nhưng mà lông mày lại nhẹ nhàng nhíu lại.
Lối đi cầu thang của khách sạn nhỏ không rộng, cùng lắm cũng chỉ có thể cho hai người lọt qua.
Hinh Ý lưng đeo túi, nhìn người đàn ông vừa đâm đầu vào, cảm thấy rất quen mặt, hình như đã gặp ở đâu đó?
Người đàn ông mặc áo sơ mi cùng quần tím, nhưng lại không thể che giấu sức hấp dẫn mãnh liệt, đây là một người đàn ông đẹp trai, tóc rất ngắn, mũi cao cao, đôi mắt cũng rất đẹp, tinh tế mà thật dài, đây chính là kẻ đào hoa mà mọi người hay nói nha!
Hinh Ý không có thói quen dò xét người khác, chẳng qua là trong lúc này không gian quá hẹp, lại có lẽ hơi thở của anh ta quá mạnh nên giờ phút này cô cũng đang cẩn thận quan sát anh.
Có lẽ trên người của người đàn ông này cô cũng ngửi được một mùi hương quen thuộc, cũng chỉ có một chút như vậy thôi cũng đủ làm cho cô không cách nào kìm chế được mà chìm đắm vào nỗi nhớ đối với người kia.
Đôi mắt của Vũ Chính cũng rất đẹp, sâu như biển rộng, nhưng mà có lẽ là quá sâu nên khuôn mặt lại cất giấu điều gí đó mà cô không rõ. Mà anh ta, cũng giống vậy làm cho người ta không thể nắm bắt được.
Người kia cũng nhìn về phía Hinh Ý, Hinh Ý đành phải bước thật nhanh xuống đầu cầu thang, không ngờ tới người đàn ông kia lại mở miệng nói: “Tôi còn tưởng em thật sự nhớ ra tôi, Xin.”
Hinh Ý kinh ngạc, anh ta biết tên mình, “Rất xin lỗi, tiên sinh, anh là?” Trong đầu cô thật sự không có chút ấn tượng nào về anh, ngoại trừ mùi hương quen thuộc.
Người đàn ông kia nở nụ cười, vẻ mặt buồn cười nói: “Tôi là Dư Chân! Ngày hôm qua em uống say, ôm tôi thật chặt không chịu buông, còn gọi tên của tôi, không nhớ ra sao?”
Dư Chân nhìn cô gái tóc ngắn bồng bềnh giống như một đóa hoa dại xinh đẹp thôn quê trước mắt, có cảm giác ưa thích nói không nên lời, tuy tối hôm qua cô uống rượu nôn ra đầy người mình.
Hinh Ý nghe cái tên đó, trên mặt hiện lên một vẻ mất mát khác thường, nhưng mà vẫn mỉm cười nói: “Thì ra tối hôm qua là anh đưa tôi về, cảm ơn.” Không muốn để cho người đàn ông này gợi cô nhớ đến Vũ Chính, cô xoay người đi xuống lầu.
Mà Dư Chân lại hiểu lầm Hinh Ý cho rằng mình tối hôm qua thừa dịp cô say rượu mà làm chuyện gì nên bước nhanh đến cản đường cô, “Tiểu thư, tối hôm qua tôi chỉ đưa em về khách sạn thôi, thật sự không làm gì cả!” Tuyệt đối không thể để cho cô gái xinh đẹp này hiểu lầm anh là một con sói háo sắc.
Vẻ mặt Hinh Ý khó hiểu nhìn anh, cuối cùng nhịn không được cười xòa, “Tiên sinh, tôi không hiểu lầm anh đâu.”
Dư Chân không tin, “Vậy sao cô trông thấy tôi thì như đang gặp quỷ vậy?”
Hinh Ý bất đắc dĩ nhìn đồng hồ trên tay, “Tôi muốn vào trong trấn đón xe lửa rời đi lúc 1h.” thật ra thì cô không cần phải nói với anh những điều này, nhưng mà người đàn ông này cũng rất thú vị.
Dự Chân lập tức chỉ vào ba lô trên lưng anh nói: “Chúng ta cùng đường, tôi cũng muốn vào thị trấn đón xe lửa. Tiếp theo em muốn đi đâu?”
Hinh Ý do dự, đang nghĩ không nên đi cùng đường với một người mới chỉ quen được một ngày.
Du Chân bị cô ép nên lấy giấy chứng minh từ trong ví ra cho cô xem nói: “Tôi là công dân hợp pháp của Hợp chủng quốc Hoa Kì, hơn nữa còn là một đồng hương lương thiện của cô.”
Hinh Ý bị anh trêu chọc nên chỉ có thể cúi đầu cười.
“Tôi thật sự không phải người xấu.” Anh vô cùng nghiêm túc nhìn cô.
“Tiếp theo tôi muốn đến bờ biển Perth.” Hinh Ý nghĩ anh cũng không thể nào là người xấu, bởi vì nhìn quần áo và hành lí của anh thì cũng biết anh là một chuyên gia du lịch.
“Trùng hợp vậy sao, tiếp theo tôi cũng muốn đến bờ biển Perth nha! Đã thế thì chúng ta có thể làm một đôi bạn cùng đồng hành nha!” Thật ra thì anh căn bản không có đích đến nào cho nên cứ nói bừa như vậy.
Hinh Ý không để ý đến anh, bước nhanh về phía trước, chỉ bỏ lại một câu, “Tùy anh.”
Trên thực tế cô cũng không muốn đi cùng anh, cho dù anh không phải người xấu nhưng mà cô muốn đi một mình yên tĩnh mà suy nghĩ về chuyện của mình.
Dư Chân cũng chết không biết xấu hổ chạy theo cô, thật vất vả trên hành trình tịch mịch này mới phát hiện ra một bảo bối, anh sẽ không bỏ qua đâu!
Nhưng mà chưa từng có cả