Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/511 lượt.

gian để giải quyết tình huống trong nước.” Giọng nói của Vũ Chính lạnh nhạt không chút nhiệt độ.
Hà Thư Mẫn sợ nhất chính là dáng vẻ lúc Giang Vũ Chính giải quyết công việc, nghiêm túc vô cùng, một chút thư thái cũng không có, nhưng mà cô cũng không phải là người để mặc cho chủ của mình bắt nạt.
“Cho em thời gian một tháng, em cần một chút thời gian để làm xong công tác quy hoạch cho hạng mục này. Tin tưởng em, em sẽ không để cho anh thất vọng.” Cô nghiêm túc nhìn anh.
Vũ Chính cũng thu hồi dáng vẻ nghiêm túc, ngẩng đầu lên cười với cô, “Anh đương nhiên tin tưởng vào năng lực của em, còn nữa từ nay về sau các cuộc họp buổi sáng đều do em thay anh dự họp.”
Hà Thư Mẫn có chút lo lắng nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh, từ hơn nửa năm trước khi cô từ Mĩ trở về thì Lâm Hinh Ý đã biến mất, cô không dám hỏi đến tột cùng là vì nguyên nhân gì, nhưng vẫn nghe được từ Lý Tử Ngôn vài chuyện. Anh sao phải khổ như vậy chứ?
Có thể như vậy mà Giang Vũ Chính đã làm cho cô trầm mê thật sâu, rõ ràng vợ đã bỏ đi mà bị đả kích tiều tụy đến không nhìn ra người nữa, nhưng mặt khác vẫn vững vàng điều hành Giang Lâm, điều khiển cả JL. Đến tột cùng thì anh là người đàn ông như thế nào mới có thể có được sự quyết đoán kinh người như vậy?
Hơn nữa, điểm làm cho người khác kinh ngạc nhất chính là ý chí nghị lực của anh. Trải qua hơn nửa năm vật lí trị liệu, tay phải của anh đã bắt đầu hồi phục lại như cũ.
Mỗi buổi sáng thời gian từ 7h đến 11h chính là lúc anh làm vật lí trị liệu, cô đã nghe qua một giáo sư có quen biết nói, cường độ trị liệu cao như vậy mang đến những gian khổ mà không phải người bình thường có thể chịu được.
Mà cô cũng đã tận mắt nhìn anh làm trị liệu, những động tác bình thường lại buồn tẻ như vậy, bàn tay chỉ nắm vào rồi mở ra, lặp đi lặp lại như vậy cả trăm lần, một ngàn lần. Một động tác đơn giản như vậy nhưng đối với anh mà nói lại giống như phải dùng hết sức lực toàn thân mới hoàn thành được.
Hiện nay tay phải của anh đã có thể tự động giơ lên buông xuống, thậm chí có thể nâng được ly nước lên. Không có ai biết sau lưng anh chảy nhiều mồ hôi như thế nào, mà anh cũng không quan tâm xem người khác có biết hay không.
Vũ Chính sau biến cố lớn nhất vì sự ra đi của Hinh Ý thì đúng là càng trở nên ngoan độc trên thương trường, rất khó nhìn thấy vẻ dịu dàng trước kia của anh.
Điện thoại vang lên, giọng nói của thư kí trong điện thoại truyền đến, “Giang tiên sinh, tổng tài ngân hàng D&K sáng nay lên máy bay đến Hongkong, đêm nay ông ấy sẽ đáp máy bay riêng tự mình đến cùng ngài thương lượng vấn đề cho vay vốn.”
“Ừ” Giọng nói của Vũ Chính vô cùng ủ rũ, toàn thân cứng ngắc ngồi trên ghế, không hề nhúc nhích.
Hà Thư Mẫn phát hiện ra trên mặt anh hiện lên một chút không được tự nhiên nên vội vàng hỏi: “Anh không sao chứ?” Thật ra cô rất lo lắng cho thân thể của anh, không có ai cơ thể được làm bằng sắt cả, anh căn bản đã chịu đựng một cuộc sống như vậy giờ lại đang tra tấn chính mình như thế.
“Anh không sao, em ra ngoài đi.” Anh tiếp tục nhìn lên màn hình, không để ý đến cô.
Hà Thư Mẫn biết rõ tính tình của anh, đành phải nặng nề ra khỏi phòng, đồng thời nói Kelvin phải luôn chú ý đến tính trạng sức khỏe của anh.
Ngay tại thời khắc cô đóng cửa lại rốt cuộc không thể nhịn được nữa nghiêng người dựa vào lưng ghế, hai tay run run đè lên đôi chân cũng đang không ngừng run rẩy của chính mình, lông mày nhíu chặt lại, như là đang chịu đựng một cơn đau kịch liêt.
Anh nhìn hai chân bình thường rất yên lặng của mình giờ phút này đang lay động không theo quy luật mà cười khổ nghĩ nhất định vừa rồi mình đã quên uống thuốc chống co giật.
Thân thể ngày càng run rẩy, thân hình của anh cũng đã rơi xuống mặt thảm, nhưng đau đớn lại như một luồng sáng đánh úp lại. Anh nắm chặt tay lại, hi vọng sau khi cơn đau đi qua có thể tự mình ngồi lại vào ghế. Nhưng ý thức của anh lại ngày càng mơ hồ, trước khi đôi mắt nhắm lại chỉ nghe được tiếng gọi lớn của Hà Thư Mẫn, Kelvin chạy đến trước mặt ôm lấy chính mình.






Động lòng
“Tình trạng hiện tại của Giang tiên sinh đã ổn định, nhưng mà tôi đề nghị gác lại những bài trị liệu cường độ cao cùng tất cả công việc, dù sao thì thân thể của anh ấy căn bản là không phù hợp để tiếp nhận…”
Bác sĩ nhiều tuổi đi ra khỏi phòng vẻ mặt bình tĩnh nói vơ


XtGem Forum catalog