Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/516 lượt.

. Anh biết rõ cô là người có bí mật, trước khi rung động với cô cũng không có ý định tò mò chuyện của người khác. Nhưng mà anh lại không thể kìm nén được mà sa vào.
“Tôi đã từng kết hôn.” Hinh Ý dừng bước, rồi lại tiếp tục đi.
“Đã từng kết hôn? Vậy không phải hiện tại độc thân sao.” Anh thận trọng tiến công.
Hinh ý vẫn không ngừng lại.
Anh chạy lên trước giữ lấy cô, hỏi: “Em còn muốn trốn tránh đến khi nào?”
Hinh Ý không ngờ đến người này lại nói ra lời như vậy, cả người còn đang ngây ngẩn.
“Bắt đầu từ lần đầu tiên anh gặp em, anh chỉ biết em là một người có quá khứ. Anh mặc kệ em đã ly hôn hay đã kết hôn, tất cả đều không sao cả. Anh chỉ muốn em cho mình một cơ hội bước ra khỏi bóng tối, anh cũng muốn em cho anh một cơ hội giúp đỡ em, anh không muốn nhìn thấy em không vui. Tuy rằng em có thể cảm thấy chuyện chỉ mới quen biết một tuần lễ đã bị người khác theo đuổi, nhưng mà anh rất nghiêm túc, mặc kệ em có đồng ý ở bên anh hay không, anh chỉ muốn giúp em.” Anh nói xong một hơi rồi nhìn vào ánh mặt của cô.
Hinh Ý chỉ cảm thấy hai người họ thật giống nhau, luôn bá đạo như vậy, ngay cả khuôn mặt cũng có chút giống, Vũ Chính có đôi mắt hai mí thật sâu, đôi mắt sâu thâm thúy như biển rộng vô tận.
Cô thấy sao mình thật vô dụng, bất kể ở đâu, ở bên cạnh ai cô cũng nhớ đến anh, cô thừa nhận, cô nhớ anh, lo lắng cho anh, chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua lại dày vò như vậy.
Dư Chân nhìn ánh mắt mê ly của cô, nghiêm túc hỏi: “Có thể cho anh một cơ hội không?”
Hinh Ý cũng nhìn vào trong ánh mắt anh.
Đường về
Hai năm sau.
Máy bay phát ra tiếng rầm rì chạy nhanh trên đường băng, trong nháy mắt đã đâm thủng màn mây, hướng thẳng lên trời. Tiếng nói của tiếp viên hàng không trong buồng lái vang lên: “Máy bay đã lên đến độ cao 9000m, máy bay đã hoàn toàn thẳng tiến lên tầng mây.”
Hinh Ý ngắm nhìn những đám mây ngoài cửa sổ, lẳng lặng ngẩn người, cô đã trở lại, suốt hai năm, cô đi một vòng trái đất, rốt cuộc đã trở lại.
Cô lơ đãng nhìn chiếc vòng cổ của dân bản xứ còn treo trước ngực mình, nhớ đến người đàn ông đã mang đến những niềm vui cho cô tại Autralia, trên mặt hiện lên một nụ cười tươi.
Anh thật sự là người tốt, cùng đi với mình ở châu Úc gần một tháng, dùng hết mọi cách làm cho cô vui vẻ.
Tuy cuối cùng ngày nghỉ của anh đã hết không thể không trở lại Mĩ, chính mình vẫn xem anh như bạn, nhưng anh chỉ cười trừ, nói sau này nhất định sẽ có cơ hội gặp lại.
Cô không thể phủ nhận, đó là người đàn ông ngoại trừ Vũ Chính có thể chính thức đi vào lòng cô, nhưng chẳng qua chỉ là một người bạn. Cô nói với anh rất nhiều chuyện, hoặc cũng là mặc kệ người kia là ai, cô chỉ cần một đối tượng để thổ lộ.
Thậm chí những yêu hận đối với người kia cô cũng không hề giữ lại mà nói hết cho anh nghe, có lẽ càng là vì một người chưa thân quen với mình cô mới có thể dũng cảm nói ra những hoang mang và đau khổ của bản thân như vậy.
Cô chỉ muốn cùng một người nào đó thoải mái tâm sự chuyện của cô, cô chưa từng nói ra tâm sự của mình với bất kì ai.
Hơn một tháng Hinh Ý đi cùng Dư Chân ở châu Úc trôi qua rất nhanh, một hôm, Dư Chân đưa cho Hinh Ý một sợi dây chuyền của dân bản xứ, nói: “Chờ lúc em hoàn toàn quên sạch về người đàn ông kia, anh có cơ hội không?”
Cô không trả lời, là vì không dám trả lời, cô không dám thừa nhận mình sẽ cho phép những dấu vết về người mà cả đời đều không có cách nào quên được biến mất trong lòng mình.
Cô chỉ có thể nhìn anh, dùng tình cảm của một người bạn mà trao cho anh một cái ôm, “Cảm ơn anh.”
Anh đã biết câu trả lời của cô, cũng không để lại bất kì phương thức liên lạc nào cho cô, thong dong bước về phía trước. Anh biết rõ lòng của cô đã hoàn toàn trao cho một người khác, nhưng mà anh vẫn phải liều mạng cố gắng để mình không hỏi phương thức liên lạc với cô, có lẽ chỉ có thể xem chuyến du lịch này như một cuộc gặp gỡ đầu tiên đẹp đẽ nhất.
Hinh Ý ở bên cạnh anh xác thực đã học được rất nhiều điều, tối thiểu cô học được cách phải làm cho mình luôn vui vẻ, rất nhiều chuyện chỉ cần bạn không quá chấp nhất, thì ra cũng không khó đối mặt như vậy.
Cho nên cô quyết định không hận Vũ Chính nữa, dùng hai năm làm cho mình bình tĩnh lại, cô tự nói với mình, dù cho có một ngày gặp lại anh, cũng có thể làm như người xa lạ mà lướt qua nhau, không còn cảm giác nào.
Nhưng mà, quyết định từ nay về sau


pacman, rainbows, and roller s