Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/520 lượt.
, làm sao có thể? Giang Vũ Chính mặc kệ công ty bên tổng bộ JL, gắng sức ở lại Giang Lâm, còn không phải là vì tin tưởng chờ đợi Lâm Hinh Ý sẽ có một ngày trở về sao.
Thật ra thì ông chủ JL mà giới truyền thông Mĩ nhất trí tán dương là “Kì tài kinh doanh” cũng chỉ là một đứa ngốc trên thế giới này.
Hang động lớn bên bờ biển Perth Australia, Hinh Ý đứng cách vách núi năm mét, nhìn ra đường chân trời phía xa.
Mà Dư Chân vẫn còn đứng ở mép vực, dang hai tay ra, nhìn những cơn sóng lớn xô đập vào đá, trong lòng có một loại thoải mái vui vẻ nói không nên lời, dường như tất cả những chuyện phiền muộn hay công việc đều ném ra sau đầu.
Đây chính là nguyên nhân tại sao anh lại yêu thích việc một mình đi du lịch, có thể bỏ qua tất cả mọi thứ, chỉ mang theo thân thể của mình đi.
Chẳng qua là nếu cùng đồng hành cùng với người con gái xinh đẹp khí chất sau lưng này, vậy nhất định lại càng tuyệt vời. Thật ra thì anh ghét nhất việc cùng đi du lịch với phụ nữ, lúc thì nói sợ mệt, lúc lại nói sợ nắng. Nhưng mà vị Tâm Ý này thì không, trên đường đi đến biển, rồi lại lên núi cũng không kêu mệt mỏi, tĩnh lặng giống như không hề tồn tại.
Anh quay người lại, vẻ mặt buồn cười nhìn cô, “Cứ như em thì làm sao mà thưởng thức cảnh đẹp được chứ, mau tới đây, đến đây cảm nhận nó đồ sộ bao nhiêu đi.” Vừa nói vừa ngoắc cô, ý bảo cô đi tới gần vách núi.
Hinh Ý lễ phép cười cười với anh, lắc đầu, dáng vẻ tôn kính mà xa lạ.
Vẻ mặt anh tràn đầy ẩn ý hỏi: “Em sợ độ cao sao?”
Hinh Ý tiếp tục lắc đầu.
“Sợ nước?” anh tiếp tục không buông tha hỏi.
Vẫn lắc đầu.
“Vậy thì khó hiểu thật, cái gì cũng không sợ, vậy làm sao lại không dám tới?”
Vẻ mặt Hinh Ý cũng bất đắc dĩ nói, “Tôi không biết.” Cô không sợ độ cao cũng không sợ nước, nhưng khi hai người cùng đến đó thì cô sẽ sợ hãi lạ thường, thậm chí còn muốn nôn.
Dư Chân đành phải đi trở lại, kéo tay của cô, dẫn cô đi đến vách núi. Hinh Ý không nghĩ tới anh ta sẽ kéo tay mình, muốn tránh ra nhưng mà đất đá lúc này quả là trơn, hơn nữa mặt bằng rất nhỏ, cô lại càng không dám.
Dư Chân để cho cô đứng trước người mình, hai tay nắm lấy tay của cô.
Hinh Ý nhìn thấy nửa người của mình dường như đang treo trên bầu trời nơi vách núi, cơ thể căng cứng, nhắm mắt lại, không dám nhìn xuống dưới.
Mà Dư Chân ở sau lưng cô lại dịu dàng nói: “Mở mắt ra, nhìn ngắm kì tích của thiên nhiên đi. Cái này sẽ không làm em sợ hãi đâu, chỉ làm cho em cảm thấy thư thái vô tận mà thôi.”
Hinh Ý tuy rất sợ hãi nhưng xác thực cũng muốn ngắm nhìn kì quan này, vì vậy chậm rãi mở mắt ra, cơ thể cũng bắt đầu mềm mại, không hề cứng ngắc như vừa rồi.
Sóng lớn đánh vào mỏm đá, thanh âm đinh tai nhức óc, cô lúc này mới hiểu được vì sao anh ta nhất định phải kéo mình đến đây xem, thì ra thị giác cùng thính giác kết hợp lại mang đến một cảm giác kì lạ như vậy.
Dư Chân đứng sau cô, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt phiêu đãng từ những sợi tóc của cô, còn có cơ thể của cô truyền đến độ ấm như vậy thì thân thể cũng tự giác nóng lên.
Anh đành phải lớn tiếng cười nói: “Nhìn xem, có tôi ở đây, có gì phải sợ?”
Hinh Ý nghe thấy câu nói này, thân thể trong nháy mắt cứng đờ, nhớ đến khi còn du học bên Mĩ cùng Giang Vũ Chính đi ngắm thác nước Niagara.
Anh cũng đứng phía sau mình như thế, mà cô lúc đó một chút căng thẳng cũng không có, có chút hăng hái nhìn cầu vòng trên thác nước.
Thác nước Niagara: thác nước nằm ở sông Niagra Bắc Mĩ, nằm ở đường biên giới của Mĩ và Canada.
Vũ Chính trêu đùa hỏi: “Không phải rất sợ sao?” anh biết rõ cô rất sợ, cũng biết vì sao cô lại không sợ, nhưng mà vẫn không nhịn được mà mở miệng hỏi.
Nét mặt cô tươi cười như hoa, quay đầu lại nói: “Có anh ở đây, em sợ cái gì?”
Hai tay Vũ Chính đặt bên hông cô càng ôm chặt hơn, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, cũng nhìn về phía cầu vòng, khuôn mặt tràn ngập vui sướng.
Khi đó bọn họ cũng không biết, cầu vòng tuy đẹp nhưng lại rất ngắn ngủi.
Hinh Ý định thần lại, muốn tránh đi cánh tay của Dư Chân, nhưng Dư Chân lại cầm chặt hơn, anh suy nghĩ, nếu có thể nắm như vậy, cả đời không buông ra thì hẳn là tốt biết mấy.
“Làm bạn gái của anh được chứ?” Anh ở phía sau lớn tiếng nói.
Hinh Ý sững sờ, xoay người lại đẩy anh ra xa vài bước, giãy ra khỏi tay anh, đi lên trên.
“Đến tột cùng là em đang sợ cái gì?” Dư Chân không đuổi theo, chỉ đứng tại chỗ lớn tiếng hỏi