Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/547 lượt.

không hận anh nữa lại cũng không có một chút biện pháp nào làm cho mình thôi không thèm nhớ đến anh nữa.
Lần này trở về là vì lần trước lúc gọi điện thoại cho mẹ, mẹ nói quá nhớ mình. Thật ra thì trong lòng cô rất rõ, tình cảnh của những người thân trong nhà đang rất khó khăn, theo lời của dì nói thì chính là “Giang Vũ Chính căn bản là đang đuổi cùng giết tận.”
Lúc ra đi, cô đã nói với mọi người trong nhà sẽ không để ý đến chuyện thị phi gì nữa, nhưng mà cô cũng hiểu được Giang Vũ Chính có thể làm được đến mức nào.
Cô cười khổ, chuyện trong nhà mình có thể nói mặc kệ nhưng làm sao mà không quan tâm được, dù có nhẫn tâm thế nào thì cũng là người nhà của mình, lần này dì và cậu đã tự mình đi cầu xin mẹ bảo cô trở về.
Thật ra thì lúc ra đi cô cũng biết mình không có khả năng không trở lại, có lẽ như Dư Chân nói, cô đang trốn tránh, nhưng mà cô có cách sao?
Về mặt tình cảm, ai cũng không thể thật sự làm được việc lùi lại một bước trời cao biển rộng. Có một số người một khi đã để ở trong lòng thì phải là cả đời.
Lúc Hinh Ý xuống máy bay, nhìn lên bầu trời bao la trên đỉnh đầu, trời đầy mây, lại nhìn thấy mặt đất có vài vũng nước như là trời vừa đổ mưa, lúc này và lúc ra đi có gì khác nhau? Hay là biến hóa quá lớn, lớn đến mức cả cô cũng không có cách nào nhận ra.
Sân bay to như vậy, sóng người tuôn ra, có người lưa luyến chia tay, có người tới đón nồng nhiệt ôm nau, Hinh Ý lại phát hiện lúc này chỉ có một mình cô lẻ loi, hành lí cũng chỉ có một chiếc ba lô.
Cô không nói với người nhà hôm nay mình sẽ về, cho nên cũng không có bất kì ai ra sân bay đón cô. Cô cũng biết rõ, người trong nhà trông ngóng mình trở về cùng lắm cũng chỉ hy vọng mình có thể cứu vãn được tình thế.
Đột nhiên trong nháy mắt, cô cảm giác được mình cũng không là gì cả, chỉ như một quân cờ bị người khác nắm lấy, một quân cờ người, mỗi một bước đều thân bất do kỉ. Cô có chút nhớ ba ba, người ba cô luôn có thể ý lại làm nũng. Nhưng mà, người ba yêu quý của cô sẽ không trở lại nữa.
Cô đi thật nhanh ngăn lại ngàn vạn những suy nghĩ vẩn vơ của mình, cười khổ chính mình vì sao cứ mang cảm xúc hối tiếc than thở như vậy.
Ra khỏi sân bay, cô nhìn thấy xa xa có một chiếc xe, lòng trở nên căng thẳng, ngay cả hơi thở cũng dồn dập. Trên đời này có ngàn vạn những chiếc xe giống nhau, dù cho là hãng xe này cũng không phải chỉ có anh mới có. Nhưng mà cũng lại nhịn không được mà run lên, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi.
Lái xe đứng bên cạnh cửa xe nhìn thấy cô bước ra khỏi cửa chính thì đi về phía cô. Giờ khắc này, cô có thể xác định nhất định là anh.
Làm sao anh lại biết hôm nay cô trở về?
“Phu nhân, hôm nay tiên sinh đặc biệt tới đón cô, hiện tại đang chờ cô trên xe!” Nói xong liền ngăn cô lại, đưa tay về chiếc xe, vô cùng cung kính.
Hinh Ý cắn môi, dùng sức đẩy anh ta ra, lạnh lùng bỏ lại một câu, “Tôi không phải phu nhân của anh ta.” Sau đó tiếp tục đi về phía trước.
Nhịp tim của cô nhanh hơn, chỗ đấy chỉ cần đi về phía trước thêm một trăm mét nữa, nhưng mà khoảng cách ngắn như vậy lại như là có đi cả đời cũng không hết.
Xe chậm rãi chạy đến bên cạnh cô, phối hợp với bước chân của cô đi về phía trước, cửa sổ thủy tinh chỗ ngồi phía sau chậm rãi hạ xuống, giọng nói mà hai năm nay luôn quẩn quanh trong đầu cô cả ngày lẫn đêm vang lên, “Em còn đang trốn cái gì nữa?” Giọng nói lười biếng mà lộ ra một vẻ mệt mỏi, làm cho hốc mắt của Hinh Ý nong nóng.
Cô cười lạnh, cô đang trốn? Cô đang trốn cái gì chứ? Ngay cả hung thủ giết người cũng không cần trốn tránh, mà cô lại đang để ý cái gì chứ? “Rốt cuộc thì anh muốn thế nào?” Cô dừng bước, nhìn về phía trước hỏi ngược lại.
Vũ Chính nhìn một bên mặt quật cường của cô, nhàn nhạt mở miệng: “Hay là em đang sợ cái gì?” Anh cũng cố gắng đè nén tâm tình của mình, từ lúc cô bước ra từ sân bay thì ánh mắt của anh đã không rời khỏi cô, dù cho cách một lớp thủy tinh nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã nhận ra cô. Không phải là mơ, cô đã thật sự trở lại.
“Đã không sợ vậy thì lên xe đi.” Anh thật sự giữ từng chữ như vàng ngọc, bởi vì sợ nói ra thêm một chữ sẽ lộ ra tâm tình của anh bây giờ, tâm tình không yên như vậy, tựa như một thiếu niên mười mấy tuổi ngây thơ.
Hinh Ý ngồi trên máy bay mười mấy giờ vốn đã mệt mỏi, lúc này tâm tình lại kích động như vậy, đầu óc trống rỗng. Nghĩ thầm trong lòng, thật sư