Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/534 lượt.

inh ngạc nói không nên lời, sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần.
Khó trách vừa rồi sau khi vào cửa, thư kí cùng các đồng nghiệp rất hăng hái nhìn cô, thứ này ở đâu ra đây?
Người quen biết cô cũng biết cô không thích hoa hồng, đây là do Giang Vũ Chính ban tặng, bởi khi còn học đại học có bạn học gửi hoa hồng đến nhà cô, về sau bị anh biết được, thật sự không ghen tuông mà chỉ phẫn nộ nói một câu: “Người này thật là dung tục.”
Bị câu nói kia của anh ảnh hưởng, cô cũng bắt đầu nhìn những đóa hoa hồng mà cười nhạt.
Cô cầm lấy hoa, tỉ mỉ tìm tòi, không tìm thấy tấm thiệp hoặc một tờ giấy nào, càng không có chữ kí người gửi.
Mà cũng không biết có phải gửi nhầm hay không, cứ để đây đã.
Nhưng mà toàn bộ tòa nhà hành chính của Giang Lâm, từ bãi đỗ xe đến phòng thư kí tổng giám đốc lầu 75 đang thảo luận về việc hôm nay giám đốc Lâm nhận được một bó hoa hồng khổng lồ, trong văn phòng rốt cuộc thì cũng có chủ đề mới.
Trong tầng lầu căn tin.
“Hôm nay mọi người có thấy bó hoa trong văn phòng giám đốc Lâm không? Bó hoa thật lớn thật đẹp nha. Mọi người nói xem có phải của Giang tổng không?” một tá những cô gái trang điểm xinh đẹp nói.
“Sao có thể được, Giang tổng có chịu ăn nói khép nép cũng không cần phải hạ mình như vậy chứ. Theo tôi thấy nha, nhất định là của một công tử đào hoa nào đó tặng đấy, nghe nói trước khi kết hôn bà Giang của chúng ta có không thiếu những cây si quỳ dưới váy đâu.”
“Vậy tại sao còn không nhanh ly hôn đi? Tôi vẫn đang chờ Giang tổng đấy.”
“Đúng rồi đúng rồi, phó tổng mới được điều từ tổng bộ JL tới đây cũng rất đẹp trai nha, cảm giác giống như ánh mặt trời, nhìn cơ thể sau lớp áo sơ mi của anh ta rất rắn chắc.”
“Aizz, mọi người nói xem, Giang tổng và Lưu phó tổng thì ai được phụ nữ hoan nghênh hơn?”
“Cái này thật sự là khó lựa chọn, Giang tổng bên trong rất có khí chất, giết người một cách vô hình. Lưu phó tổng thì khí thế bức người, ngược lại với Giang tổng, rất khó chọn.” Người phụ nữ đang nói tỏ ra buồn rầu.
“Năng lực bên ngoài đều rất xuất sắc nha, nhưng mà Giang tổng so với phó tổng thì có nhiều tiền hơn nha, cho nên tôi chọn Giang tổng.”
“Ai nói nhất định Giang tổng có nhiều tiền hơn chứ? Nghe nói vị Lưu phó tổng này của chúng ta mới chân chính là đại gia. Lúc trước ở Wall Street làm tổng giám đốc một ngân hàng, nhưng về sau đột nhiên từ chức. Từ chức không đến hai tháng thì ngân hàng mắc phải nguy cơ tài chính, báo chí nói anh ấy đoán việc như thần, kịp thời nhảy ra, lúc ấy còn bán đi tất cả cổ phần nắm giữ trong ngân hàng. Năm ngoái mới đến JL, mới có mấy tháng thôi nha đã thăng lên vài cấp, nghe nói CEO JL Lý Tử Ngôn cũng khen ngợi anh ấy không dứt miệng.”
“Aizz, thật phiền quá, tôi dứt khoát chọn cả hai người.”
Lại là một trận cười vang.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Hinh Ý lại gặp Lưu Dư Chân trong thang máy đại sảnh.
Nhìn khuôn mặt phơi nắng đen sẫm của anh, Hinh Ý cười chào hỏi anh, “Thế nào, Lưu phó tổng cũng cần phải tự mình xuống ăn cơm sao?” Giọng điệu thoải mái giống như nói chuyện với một người bạn.
Dư Chân nhìn khuôn mặt tươi cười của Hinh Ý, trong  lòng cũng thấy ấm áp nói: “Là người thì đều phải ăn cơm chứ. Không thể vì làm việc mà quên ăn được nha?”
Giọng điệu của anh cũng rất nhẹ nhàng, nhưng Hinh Ý lại nhớ tới một người khác, đúng vậy, có một người như vậy, anh luôn bận rộn làm việc cùng dự các cuộc họp đến quên ăn, chính mình cũng không cảm thấy đói, chỉ đến khi dạ dày đau nhói mới nhớ tới thì ra mình chưa ăn cơm.
Không biết, người kia có ăn cơm trưa không.
Dư Chân nhìn dáng vẻ có chút thất thần của cô, hình như có điều đang suy nghĩ, “Thích không?”
Hinh Ý như bị câu hỏi đột ngột của anh làm cho hồ đồ, nhăn nhó hỏi: “Thích gì?”
“Hoa hồng anh tặng đấy.” Dư Chân nghiêm túc nói
Lúc này Hinh Ý mới hồi phục lại tinh thần, thấp giọng lẩm bẩm: “Là anh tặng à?” dường như đang suy tư gì đó.
Dư Chân lại cầm tay cô, nghiêm túc nói, “Em có đồng ý cho anh cơ hội không?”
Hinh Ý hơi bị dọa, đang ở nơi công cộng, bị người trong công ty nhìn thấy sẽ thành chuyện chấn động, cô dùng sức giãy ra khỏi bàn tay của anh, nhưng anh lại dùng sức rất nhiều làm cho cổ tay của cô thấy đau.
“Buông tay ra, người ta nhìn thấy kìa.” Cô chỉ có thể trừng mắt nhìn anh.
Lúc này, cửa thang máy bỗng ‘đinh’ một tiếng, làm cho hai người đang nhìn nhau không tự giác đưa mắt nhìn về phía cửa thang máy.
Kelvin đư


XtGem Forum catalog