Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/535 lượt.
́ng phía sau Vũ Chính chứng kiến cảnh tượng như vậy thì không khỏi sững sờ, có chút kinh ngạc trợn mắt há mồm.
Mà Vũ Chính ngồi trên xe lăn chỉ lạnh lùng quét mắt qua bọn họ, dương như xem bọn họ như không tồn tại. Không đợi Kelvin kịp phản ứng, anh trực tiếp đẩy xe lăn ra khỏi thang máy.
Kelvin đành phải lập tức đuổi theo ông chủ, trước khi đi còn có ý tứ sâu xa thoáng nhìn qua Dư Chân.
Hinh Ý lạnh lùng dùng tay kia đẩy tay anh ra, ném lại một câu, “Chúng ta chỉ là bạn.” Sau đó thì đi vào thang máy, nhanh chóng nhấn nút tầng 62, cửa đóng lại.
Dư Chân bất đắc dĩ nhìn cửa thang máy đóng chặt lại, không nghĩ tới lần đầu tiên vụng trộm đã bị bắt gian tại giường, chứng kiến Vũ Chính lộ ra một tia sáng bén nhọn, anh dường như gặp phải việc gì rất thú vị.
Tuy khi đó đại sảnh rất ít người nhưng vẫn có nhân viên trông thấy cảnh kia, vì vậy, quan hệ mập mờ của bà Giang cùng phó tổng mới truyền khắp cả công ty.
Văn phòng tổng tài lầu 75, không khí dường như cực kì lạnh ̃o, Kelvin cùng Hà Thư Mẫn nhìn hai vị lãnh đạo của Giang Lâm, không dám nói một câu.
“Hạng mục này được triển khai trong nước, trước mặt đối với việc mở rộng nó mà nói thì không có chút ưu thế nào, chúng ta không thể kham nổi hạng mục này, phải chi ra một khoản tiền khổng lồ, rủi ro quá cao.” Vũ Chính bày ra một xấp văn kiện dày đến cả tấc, quăng một phiếu phản đối thứ nhất cho hạng mục này.
“Tôi thấy thì anh đã không nắm bắt được tình hình toàn cầu rồi.” Giọng điệu của Dư Chân có chút châm chọc, không biết vì cái gì, vừa nhìn thấy Giang Vũ Chính thì anh lại nhớ đến dáng vẻ đau khổ của Hinh Ý ở Australia.
Anh cũng không phải người không phân biệt công tư, nhưng không biết vì sao đọc được nỗi bi thương trong mắt Hinh Ý làm cho anh không có cách nào không nhìn Giang Vũ Chính bằng đôi mắt tràn ngập địch ý.
“Tốt lắm, tôi cho anh một tuần lễ giải trình tình hình trong nước, đồng thời làm một bản kế hoạch tường tận đưa lên.” Vũ Chính dường như cũng không phải không có chút dư âm nào với chuyện kia, anh cũng không mang chuyện làm ăn ra làm trò đùa, hạng mục này tuy thoạt nhìn lợi nhuận rất cao, nhưng giai đoạn dự tính trước rủi ro cũng không thể bỏ qua, anh nguyện ý chờ Dư Chân giao lên một bản kế hoạch tường tận.
Lúc Hà Thư Mẫn bước ra khỏi phòng Vũ Chính thì thở ra một hơi thật dài, hai người kia nha, một người máu nóng sôi trào, toàn thân rực lửa, một người tá lực đả lực (mượn sức đánh sức), thâm trầm nhưng sắc bén.
Thật là không phải khó đối phó bình thường.
Trong thang máy, Dư Chân dường như còn suy nghĩ vấn đề vừa rồi, mà vẻ mặt Hà Thư Mẫn thành thật nói với anh: “Tuy tôi không phản đối lập trường của anh trong chuyện này, nhưng tôi vẫn muốn khuyên anh một câu, Giang Vũ Chính không phải là người dễ chọc vào, thật sự thì nghĩ cũng đừng nghĩ đối nghịch với anh ấy.”
Vẻ mặt Dư Chân bình tĩnh nói: “Tôi không nghĩ sẽ đối nghịch với anh ta, tôi chỉ xuất phát từ lập trường của công ty mà thôi.”
Hà Thư Mẫn nhịn cười, nói đi nói lại thì không phải anh cũng chỉ làm công cho anh ấy thôi sao.
Nhưng không đến vài ngày sau thì bộ phận nhân sự lại đưa ra một thông báo vượt ngoài dự kiến của mọi người.
Lâm Hinh Ý trực tiếp bị thăng lên làm CFO, đồng cấp với Hà Thư Mẫn và Lưu Dư Chân, ngoài mặt thì nói là đã trải qua cuộc họp ban giám đốc để quyết định, nhưng mọi người trong công ty đều đồn đại nói Giang Vũ Chính muốn ngang tài ngang sức với JL nên mới đưa vợ của mình lên.
CFO: Chief Financial Officer – giám đốc tài chính.
Bây giờ trận thế của bốn vĩ lạnh đạo cấp cao, Giang Lâm gần đây thật sự rất náo nhiệt nha.
Người ngoài cũng đều suy đoán đây là chiến thuật cân bằng của Giang Vũ Chính, nhưng ở trong mắt Hinh Ý thì lại rất buồn cười, cái gì mà Giang Vũ Chính khiêu chiến với JL chứ? Hà Thư Mẫn cùng Lưu Dư Chân đều là do JL phái tới, JL của Giang Vũ Chính, có thế nào thì cũng đều là ba người bọn họ đấu với một mình cô nha.
Hinh Ý đứng từ lầu 73 nhìn xuống phong cảnh bên dưới, đây thật không phải là đẹp bình thường. Bởi vì Giang Lâm mang kiến trúc song nam, ngụ ý Giang thị cùng Lâm thị hợp thành một, văn phòng của Hinh Ý ở phía tây, văn phòng của Vũ Chính lại ở phía đông, cho nên Hinh Ý ngẩng đầu lên là có thể trông thấy phòng làm việc của anh.
Nhất định là anh cố ý, lúc này Hinh Ý dừng công việc lại không tự chủ được ngẩng đầu lên nhìn, cảm giác như mình đang đi rình mò