XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/546 lượt.

trước, đương nhiên ngay cả cô cũng có chút kinh ngạc.
Lúc tay cô sờ nhẹ vào cánh tay Vũ Chính thì anh có chút cứng nhắc, sau đó lại thuận theo động tác của cô, nụ cười trên mặt chậm rãi tươi tắn, làm cho vẻ mặt nhàn nhạt bình thường đều tan biến hết.
Trên bàn cơm, hai người đều không lên tiếng, lại có vẻ như rất yên tĩnh cùng ấm áp, lúc này Vũ Chính lại một lần nữa ăn một bữa cơm cùng cô, bữa cơm trong ngôi nhà của bọn họ.
Hinh Ý lại như đang đợi thời cơ thích hợp, suy nghĩ thật lâu rồi đặt đũa xuống, nghiêm túc nói: “Tôi đã suy nghĩ rất kĩ, đối với chúng ta đó là một giao dịch, tôi tất nhiên sẽ làm tròn trách nhiệm của một người vợ, chỉ là tôi muốn anh…”
Hai chữ “giao dịch” này làm cho bao nhiêu ấm áp trong lòng Vũ Chính đều tan vỡ hết, anh đột nhiên buông đũa cùng chén xuống, chén bằng sức đặt xuống mặt bàn tạo ra một âm thanh làm cho Hinh Ý dừng chủ đề của mình lại.
Cô biết rõ anh đang tức giận, dù cho chỉ là một tiếng động nhẹ nhàng.
Vũ Chính không giận ngược lại còn cười hỏi cô: “Cái gì là trách nhiệm của một người vợ?” không đợi cô trả lời đã tự mình điều khiển xe lăn rời khỏi bàn ăn, ra khỏi nhà ăn, đang chuẩn bị vào thang máy lên lầu.
Hinh Ý cũng không kìm nén được chính mình, đứng lên kích động nói sau lưng anh, “Anh đừng tưởng rằng nắm đằng cán trong tay thì có thể khống chế tôi, Giang Vũ Chính, tôi cho anh biết, Lâm Hinh Ý tôi không phải người phụ nữ như vậy.”
Vũ Chính như đang đóng băng lại một lần nữa nở nụ cười, là nụ cười thật lòng, không trả lời cô, tự mình vào thang máy lên lầu hai.
Hinh Ý của anh là người phụ nữ như vậy, không phải bị mình làm cho trở thành một con búp bê, vừa rồi cô tức giận lại làm cho anh trở lại cảm giác trước kia, hai người luôn khăng khít thân mật như vậy.
Nụ cười trên mặt anh càng lúc càng tươi tắn, làm cho cả khuôn mặt trên thân hình thon gầy đều dịu dàng, từ từ rồi một tương lai tươi sáng sẽ đến.






Nơi nào không gặp lại
“Hinh Ý, có phải cháu điên rồi không? Anh ta cứ tùy ý ném cháu sang bộ phận Marketing như vậy mà cháu cũng không có ý kiến gì sao? Dầu gì thì lúc trước cháu cũng là chủ tịch của Lâm thị, giờ làm một trưởng phòng nho nhỏ của phòng Marketing thì có là gì? Không được, cháu nhất định phải…”
Giọng nói bén nhọn của dì truyền đến trong điện thoại, Hinh Ý vô thức dời ống nghe ra thật xa lỗ ta của mình, không nén được tiếng thở dài.
“Dì, cháu còn có việc, sẽ nói chuyện được nữa, tạm biệt.” Cô thật sự không nhịn nổi nữa.
“Này, này, dì còn chưa nói xong mà, Hinh Ý, cháu không thể mềm yếu như vậy được, người nhà họ Lâm chúng ta sau này còn có chỗ đứng gì trong Giang Lâm nữa đây…” Giọng nói hổn hển của dì líu ríu sau khi Hinh Ý quyết liệt cúp điện thoại.
Thật ra sau khi tốt nghiệp cô trở về Lâm thị, hơn nữa còn ngồi vào vị trí cao nhất, nên giờ ít nhiều cũng có cảm giác mình ngồi vào vị trí cao như vậy cũng có chút xấu hổ cùng uất ức. Nhưng mà cô cũng có thể hiểu được nỗi khổ tâm của Vũ Chính, nếu cô vừa trở về đã ngồi vào vị trí cao thì không phải sẽ khiến người ta cho rằng cô dựa vào Vũ Chính mới ngồi lên được hay sao, bất kể thế nào cô cũng không thể để anh thấy mình thua cuộc.
Đây cũng là lí do dì cùng chú gọi cho cô vô số cuộc điên thoại, cô cũng không vì thế mà thay đổi quyết định, cô muốn dựa vào thực lực của chính mình để giành lại những thứ thuộc về mình.
Trong công ty, cô cảm thấy ánh mắt của các đồng nghiệp thậm chí là cấp trên nhìn cô đều rất tôn trọng mà xa cách, cô không có cách nào sử dụng năng lực của mình để biểu hiện chính mình. Mặc dù mệt mỏi nhưng mà cô cảm thấy chưa từng có sức sống như vậy, loại kiêu ngạo cùng quật cường tiềm ẩn trong người cô làm cho mỗi ngày làm việc ở công ty cô đều sử dụng hết mười phần sức lực, cho nên khi về đến nhà thì mệt mỏi vô cùng.
Hôm nay, sau khi cô tan ca về nhà thì Giang Vũ Chính vẫn chưa về. Thật ra thì bình thường dường như đều về cùng lúc với cô. Anh là người luôn lo những chuyện lớn, mà cô lại chính là người giải quyết những chuyện vụn vặt.
Cô chưa bao giờ biết thì ra làm cấp dưới là khổ như vậy, bắt đầu có thể thông cảm vì sao trước kia những nhân viên trong Lâm thị vừa nhìn thấy cô thì lộ ra vẻ mặt đau khổ như vậy.
Cô tận dụng thời gian ngồi ở phòng khách chờ anh về nhà ăn cơm để xem những công việc của nga