Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.
vẻ háo sắc nói, “Cô ấy mà không cần thì cho tôi đi. Giang tổng ngoại trừ bị liêt thì tất cả những thứ khác đều là cực phẩm trong cực phẩm nha. Nếu có không làm được cũng không sao, chúng ta sẽ đi ngoại tình, chỉ cần được nhìn mặt anh ấy thì tinh thần cũng đã thỏa mãn cực độ rồi. Về phần cái kia nha, anh ấy nhiều tiền như vậy, để cho chúng ta bao vài tên tiểu bạch kiểm (trai bao) thì có sao đâu?”
Vừa nói xong câu này thì bên trong liền truyền đến một trận cười vang.
Hinh Ý siết chặt tay cầm cửa, rồi lại thả ra, quay đầu đi về hướng phòng làm việc của mình, cô cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại.
Cô có thể thờ ờ đối với những lời thị phi của những người đó với cô, nhưng lại không thể không để ý đến việc bọn họ ở sau lưng bàn luận về việc Vũ Chính tàn tật, cô cắn chặt răng mới có thể làm cho mình trấn định lại.
Buổi chiều công ty có cuộc họp, Hinh Ý nghĩ đơn giản chỉ là Hà Thư Mẫn đi ra nói vài câu về tình hình tháng trước hoặc là chỉ thị của tổng bộ JL, bởi vì Vũ Chính bình thường sẽ không bao giờ dự những cuộc họp như vậy, anh luôn rất bận rộn.
Nhưng không thể ngờ tới chính là anh cũng dự họp, người chủ trì còn nói là cuộc họp chiều hôm nay chủ yếu là giới thiệu phó tổng giám đốc tổng bộ JL ở Mĩ mới điều tới. Xem ra tình thế này thì lai lịch của vị phó tổng giám đốc kia không nhỏ nha, thậm chí ngay cả Vũ Chính cũng phải dự họp chính thức hoan nghênh.
Sau đó người chủ trì giới thiệu một đống những thông tin dài dòng, cái gì mà sinh viên thiên tài của khoa quản trị kinh doanh Harvard, tinh anh của Wall Street.
Lúc này mới nhìn thấy một người đàn ông cao lớn từ cửa lớn bước vào, người này thật đúng là rất tài giỏi, còn dám để cho Vũ Chính phải gác công việc lại xuống dưới chờ anh ta đến muộn.
Nhưng mà khi Hinh Ý nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông kia thì mới chấn động, đây không phải là Lưu Dư Chân sao?
Tuy đi giày tây, phong thái nhẹ nhàng thật không giống với dáng vẻ thoải mái khi còn ở Australia nhưng anh ta thật sự là Lưu Dư Chân nha, không ngờ tới vẫn có thể gặp lại anh ta.
Kế tiếp Vũ Chính chỉ đơn giản nói vài câu chào đón rồi liền rời đi, Hinh Ý nhìn thấy mặt anh có chút tái nhợt thì trong lòng thầm lo lắng, hồn đã sớm đi theo anh rồi. Nhưng mà cô lại không thể đứng lên rời đi, dù sao thì vị phó tổng mới này vẫn còn đang nói chuyện. Đương nhiên, cô cũng không cảm giác được người đang nói kia vẫn đang âm thầm chú ý đến cô.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Hinh Ý cũng không yên lòng rời khỏi hội trường, tuy vẫn còn lo lắng cho Vũ Chính nhưng cô cũng không thể lên lầu 75 tìm anh, mơ mơ màng màng cô lại đụng phải một người, cô vội vàng nói xin lỗi rồi đi vượt qua.
Người kia vẫn đứng tại chỗ hỏi: “Thế nào, thật sự quên anh dễ dàng vậy sao?”
Hinh Ý quay đầu lại, nhìn khuôn mặt tươi cười của Dư Chân, có chút sững sờ. Nhưng trong nháy mắt cô đã khôi phục lại bình thường, cười chào hỏi: “Mới vừa rồi tôi còn không thể tin được đó là anh. Nhìn thấy người bạn cũ, cảm giác rất vui vẻ.”
Thời khắc này Dư Chân lại nhìn cô, trong ánh mắt lấp đầy tình cảm không tên, thật lâu sau mới mở miệng hỏi: “Em là Lâm Hinh Ý sao?”
Hinh Ý cười cười, gật gật đầu.
Anh hình như có chút kinh ngạc, nhìn Hinh Ý trước mặt mặc một bộ đồ tây màu xám. Anh vốn cho rằng cô tên là Tâm Ý, không nghĩ tới lại là Hinh Ý. Anh trước kia cũng có xem qua tư liệu của Giang Vũ Chính, vợ của anh ta là Lâm Hinh Ý, Giang thị xác nhập với Lâm thị thành Giang Lâm, hơn nữa JL còn là đại cổ đông. Tuy năm trước anh mới tới tổng bộ JL nhưng Lý Tử Ngôn và anh xem như cũng quen thân, ở New York thỉnh thoảng cũng đi uống vài ly. Nhưng lúc nào đi với anh Lý Tử Ngôn cũng luôn miệng nói anh ta muốn anh trợ giúp cho Giang Vũ Chính, như vậy xem ra tình cảm của hai người cũng không phải ít.
Cô lại chính là vợ của Giang Vũ Chính, vừa rồi anh còn cho là cơ hội đã mất mình của mình đã trở lại, nhưng lại không ngờ lại thế. Nhưng cô thoạt nhìn cũng không vui, không phải sao? Ở Australia anh cũng đã nghe qua chuyện của cô và chồng mình, nói như vậy, anh vẫn có có cơ hội.
Anh không nghĩ sẽ từ bỏ cơ hội này, cơ hội mà hai năm trước anh nên nắm cho thật chắc.
Anh nhìn Hinh Ý đứng đối diện cười vô cùng tự nhiên, người phụ nữ như vậy hẳn là phải luôn tươi cười, anh nắm chặt nắm tay, như đang âm thầm hạ quyết tâm.
Chiến tranh của đàn ông
Hinh Ý nhìn hoa hồng trên bàn làm việc, k