Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/556 lượt.

́c món ăn, hai chén cơm vẫn như bình thường trước khi ăn chưa hề được động vào, lòng của cô run lên, anh đang chờ cô về ăn cơm.
Lúc này người giúp việc đi tới nói: “Giang tiên sinh đợi cả buổi tối, sáng nay ngài ấy nói cho tôi biết hôm nay phu nhân không về nhà họ Lâm, bảo chúng tôi làm những món cô thích ăn, từ bảy giờ đến giờ vẫn ngồi ở phòng khách đợi cô. Không nghĩ tới…”
Người giúp việc nhìn khuôn mặt có chút cứng ngắc của Hinh Ý, khe khẽ thở dài, thu dọn bàn ăn.
Hinh Ý nhìn những món ăn trên bàn, dáng vẻ như đang không biết phải làm sao, ánh mắt mê ly lạ thường.
Sau khi tắm xong, nằm trên giường nghĩ ngợi, anh đợi mình cả buổi tối, nhất định chưa hề ăn gì, hiện tại có thể bị đau dạ dày không?
Nếu không thì hiện tại qua đó hỏi xem anh có muốn ăn chút gì hay không?
Lăn qua lăn lại, rồi lại đi đến trước cửa phòng anh, giơ tay lên, do dự một lát, cuối cùng nhẹ nhàng gõ cửa.
Đợi thật lâu vẫn không có tiếng trả lời, lòng Hinh Ý bình tĩnh trở lại, có lẽ đã ngủ rồi.
Thật ra thì lòng cô vô cùng phức tạp, gõ cửa thật sự rất sợ anh sẽ đáp lại, nếu gọi cô vào, lúc trở ra sẽ nói gì đây?
Cô cúi đầu đi trở về gian phòng của mình.
Đêm nay, dài dằng dặc, cô trằn trọc nhiều lần, vẫn là một đêm không ngủ.
Ánh sáng hy vọng
Cuối tuần lúc làm việc, Hinh Ý bởi vì có chuyện cần phải thảo luận với Dư Chân nên gọi điện thoại đến văn phòng của anh, thư kí thông báo lại hôm nay Lưu phó tổng bị bệnh cho nên không đến làm việc.
Hinh Ý cầm điện thoại, ngẩn người, gọi vào số di động của anh. Đầu dây bên kia thật lâu sau mới có người tiếp điện thoại, giọng nói không chút khí lực vang lên bên tai.
“Alo, tôi là Jonh.” Giọng nói dày đặc giọng mũi.
Hinh Ý chần chờ một chút rồi mới chậm rãi mở miệng hỏi: “Anh…không sao chứ?”
“Ừ, khá tốt. Đường tiêu hóa không tốt cộng thêm nóng sốt cảm mạo thôi.”
“Vậy anh đã đi khám bác sĩ chưa?” Đây mà cũng gọi là tốt sao?
“Ừ, bác sĩ nói bị rối loạn tiêu hóa.” Anh miễn cưỡng nói, như là tuyệt đối không để ý đến.
Hinh Ý nghĩ nghĩ, rối loạn tiêu hóa, đêm qua, quán thịt nướng. Cô càng nghĩ càng buồn cười, cố cắn chặt răng, cuối cùng cười ra tiếng.
Bên kia Dư Chân sững sờ rồi mở miệng nói: “Em còn không biết xấu hổ mà cười nữa, nếu không vì em thì anh sẽ thành như vậy sao?” Chưa từng thấy qua người nào lại hả hê như vậy, nhưng mà vì sao nghe thấy tiếng cười của cô anh lại cảm thấy vui vẻ như vậy?
Hinh Ý cười đến độ dường như cả người đền nằm trên bàn, “Chính anh muốn đi mà… ha ha… ha ha… đâu có liên quan gì tới tôi nhỉ?”
Tại văn phòng của Vũ Chính ở lầu 75 nhìn sang văn phòng của Hinh Ý lầu 73, tầm mắt khoáng đạt cùng rõ ràng lạ thường.
Thị lực của anh tốt như vậy, dù cho cách xa như thế cũng có thể nhìn thấy nụ cười tươi tắn đến híp cả mắt lại của cô, anh thật sự rất lâu rồi chưa nhìn thấy cô cười như vậy. Trước kia lúc anh mệt mỏi, lúc đau đớn, cô lại cười an ủi anh như thế, đôi mắt cười đến nỗi trở thành vầng trăng lưỡi liềm.
Cô đối với người ngoài cực kì ít khi cười tươi như vậy, anh cho rằng anh là độc quyền, trước kia anh luôn cho rằng tất cả đều thuộc về anh, cho nên nhận lấy không kiêng nể gì cả, lại không ngờ tới hạnh phúc lại có một ngày mất đi.
Lúc này cô đang cùng ai cười vui vẻ như vậy? Anh nhớ đến ngày đó lúc cửa thang máy mở ra, Lưu Chân đang nắm tay cô, đêm qua lúc về nhà, áo khoác trên vai cô…
Anh cảm thấy một loại xao động căng thẳng vô danh đang thiêu đốt cơ thể mình, cho tới bây giờ anh đều cho rằng mình là người nắm giữ tất cả, thời khắc này lại không có cách nào đè nén được sự ghen tị của mình.
Anh dùng lực đè lấy đôi chân không hề có cảm giác của mình, thật lâu sao mới quay xe lăn đi, không nhìn cô nữa.
Hinh Ý vồn định sau khi về đến nhà sẽ gọi điện cho Dư Chân, hỏi xem anh có muốn bác sĩ đến khám cho mình không, nhưng mà xe còn chưa tới nhà thì đã nhận được điện thoại của Dư Chân gọi tới.
“Alo, Dư Chân sao? Anh đã khá hơn chưa?” Hinh Ý một tay cầm điện thoại, một tay lái xe.
“Anh rất đói bụng.” Dư Chân ra vẻ buồn bã ỉu xìu, giọng điệu tội nghiệp.
“Vậy thì anh ăn tạm cái gì đi.” Hinh Ý trợn tròn mắt, đói bụng mà nói cho cô biết thì làm được gì chứ?
“Trong nhà không có đồ ăn.”
“Được vậy kêu người giao đến đi, tôi gọi điện thoại bảo khách sạn mang cơm đến.”
“Lâm Hinh Ý, có người bạn nào như em không? Anh đã bệnh như vậy mà vẫn làm như không quen, chỉ có người bạn như em mới làm vậy thôi, cũng chẳng thèm tới quan tâm. Bác sĩ nói không thể ăn những món dầu mỡ bên ngoài.” Anh tỏ ra rất đáng thương.
Anh mà không có bạn bè, ngày đầu tiên đến đây chỉ sợ đã đi dạo hết tất cả các Pub trong thành phố, sáng sớm các nữ nhân viên trong công ty đều thảo luận chuyện tối hôm qua ở đâu nhìn thấy Lưu phó tổng ôm gái đẹp trong ngực…
Nhưng mà nghĩ lại thì anh cũng bởi vì muốn làm cho mình vui mới có thể đến chỗ như vậy, tối


Lamborghini Huracán LP 610-4 t