Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/563 lượt.

̉ng lẽ theo lời mọi người nói vị Lưu phó tổng này nhiệt tình theo đuổi bà Giang cũng chỉ là lời đồn đại thôi sao, Giang Vũ Chính không có lí do gì phải nâng đỡ tình địch của mình như vậy.
Hinh Ý ngắm nhìn quang cảnh lấp lánh ngoài cửa sổ xe, lại nhìn sang Vũ Chính mặt không chút biểu tình ngồi bên cạnh mình, thật sự không thể đoán ra người này.
Rõ ràng ba năm trước đây đã công bố sẽ không tham gia bất kì hoạt động công khai nào, bây giờ đột nhiên lại rầm rộ nói muốn tham gia buổi tiệc chiêu đãi của Giang Lâm, tuyệt đối không phải là vì mặt mũi của Lưu Dư Chân.
Ngược lại giống như là đang muốn chứng minh gì đó trước mặt người khác? Thân thể của anh rất tốt hay hôn nhân của anh rất tốt? Hay còn có gì khác?
Vũ Chính chỉ lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần, trong xe rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm cho anh dường như có thể nghe được tiếng thở của Hinh Ý, chung quanh anh đều quanh quẩn mùi hương của cô, giống như một giấc mộng, có thể cảm nhận được nhưng không có cách nào đụng vào, làm cho anh rất khó chịu.
Ngay cả chính anh cũng không biết rốt cuộc mình bị làm sao, anh rất ít khi còn việc không có mục đích như thế, nhưng mà tuần trước khi nghe thấy Lưu Dư Chân có ý với Hinh Ý thì lòng anh bắt đầu nôn nóng khó hiểu. 
Lâm Hinh Ý là vợ của Giang Vũ Chính, cô muốn tới, cũng chỉ có thể đi cùng anh.
Xe vững chãi đứng trước cửa khách sạn, bởi vì chung quanh đều có bảo vệ trông coi, hơn nữa phóng viên không được phép vào cho nên trật tự rất tốt.
Lúc Hinh Ý xuống xe thì trông thấy Vũ Chính ngồi trên xe lăn ống quần có nếp gấp, rất tự nhiên ngồi xổm xuống vuốt lại giúp anh, cũng giúp anh đặt hai chân vào đúng vị trí, giúp anh có tư thế ngồi thoải mái nhất.
Lúc cô ngẩng đầu lên thì trông thấy Vũ Chính đang cúi đầu yếu ớt nhìn cô cười, mà cô lại theo ánh mắt của anh cúi đầu nhìn xuống, chết tiệt, anh ta lại còn dám nhìn chằm chằm vào ngực cô.
Hinh Ý mặc một chiếc váy lụa dài màu táo chín lộ vai, bờ vai mĩ nhân trơn mượt, eo nhỏ tinh tế, khuôn ngực đầy đặn, cặp mông nho nhỏ, chiếc cổ thon dài, cằm đầy, hiện rõ vẻ nữ tính ưu nhã, tinh sảo cùng hấp dẫn gợi cảm.
Cô lập tức trừng mắt liếc anh một cái, cho là anh đang hiểu lầm mình quan tâm đến anh nên lạnh lùng nói một câu: “Tôi chỉ nhìn thấy phóng viên.”
Vẻ mặt vui vẻ của Vũ chính càng hiện rõ, cũng thấp giọng nói với cô: “Anh cũng nhìn thấy phóng viên.” Sau đó nhanh chóng khom người xuống, cúi đầu ở trên môi cô mà đặt xuống một nụ hôn.
Hinh Ý kinh ngạc, trong lòng có chút ngọt ngào, nhưng không có cách nào kìm chế được nỗi chua xót trong lòng.
Trước kia vẫn luôn ra vẻ lạnh lùng, cho dù sau này cô đã trở về nhưng cũng không nhiệt tình lắm, cô lại càng không dành sắc mặt tốt cho anh. Nhưng mà, hôm nay lại có một loại cảm giác, bọn họ như đã trở về trước kia, chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, vẫn luôn ngọt ngào như trước.
Nhưng mà, không có khả năng trở lại như trước.
Dư Chân nhìn thấy Hinh Ý giúp Vũ Chính thì nhớ tới hôm đó cô dùng bàn tay non mềm mát xa cho Vũ Chính, nhớ tới lời Hà Thư Mẫn nói với anh, chỉ có Lâm Hinh Ý mới có tư cách làm người phụ nữ đứng phía sau Giang Vũ Chính giúp anh mọi việc. Anh gắt gao nắm chặt nắm đấm của mình lại.
Tất cả mọi người đến dự tiệc dường như đều tập trung về phía cửa, Giang Vũ Chính tuy ngồi trên xe lăn nhưng vẫn rất tuấn tú đẹp trai hơn người, khí chất ung dung bình tĩnh, làm cho các thương nhân bốn phía rất thành công trên thương trường đều không thể sánh bằng. Mà Lâm Hinh Ý đứng ở bên cạnh anh cũng thật sự rất nổi bật, như là một đôi do ông trời tác hợp, nụ cười cùng hành động của hai người cũng ăn ý vô cùng.
Nhưng ở trong mắt Dư Chân thì vẻ sầu bi không thể xóa đi trong ánh mắt Hinh Ý lại bám rễ thật sâu trong lòng anh, anh sẽ vĩnh viễn không quên được Hinh Ý đã khóc với anh ở Australia, cô hận Giang Vũ Chính đến chết.
Dư Chân vẫn cho là Hinh Ý vì bất đắc dĩ mới đến Giang Lâm, nhưng mà anh lại không nhìn ra lòng của Hinh Ý đối với Vũ Chính, là một loại đau đớn không cách nào phai nhạt, cũng là một loại yêu không cách nào phai mờ.
Các nhân vật có tiếng trong giới thương nhân đều tụ tập bàn luận vài chuyện làm ăn, còn có những kẻ đến để tạo dựng quan hệ, Hinh Ý cũng không xa lạ với những việc này, tất nhiên cũng thành thục ứng phó một cách cẩn thận.
Nhìn lại Vũ Chính ở bên kia, tuy vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng mà cô biết rõ anh sẽ không sao, Giang